Anh Đông Cừ quả không hổ danh là thủ khoa trường quân sự Liên bang.

Từ phòng khám về nhà, đẩy cửa ra, chỉ thấy Phong Tân Phỉ bị bịt mắt, trói tay chân vào ghế.

Tôi quay đầu nhìn Tống Đông Cừ.

Anh ấy làm thủ hiệu “suỵt” với tôi.

Tôi hiểu ngay.

Phong Tân Phỉ vẫn chưa biết kẻ b/ắt c/óc mình là ai.

Vậy thì, khà khà khà, tôi phải b/ắt n/ạt anh ta cho ra trò mới được.

Tôi xoa tay hăm hở, Tống Đông Cừ tâm lý đóng cửa lại cho tôi.

Phong Tân Phỉ lúc này đang ngồi im lặng trên ghế, khí thế quanh người vô cùng u ám.

Trông chẳng khác nào một đại phản diện.

Ha ha, trước kia còn muốn tống tôi ra tinh cầu hoang vắng, giờ thì hay rồi, chính anh ta lại bị tôi b/ắt c/óc đến tinh cầu hoang vắng.

Đúng là quả báo nhãn tiền.

Tôi tiến lên phía trước, x/é toạc miếng băng dính trên miệng anh ta.

Khoanh tay chờ anh ta kêu c/ứu.

Kêu đi.

Có gào thét rá/ch cổ họng cũng chẳng ai đến c/ứu anh đâu.

Phong Tân Phỉ chỉ trầm mặt, ngẩng đầu lên, như thể có thể nhìn xuyên qua lớp vải đen dày cộm kia mà thấy tôi vậy.

Tôi bị khí thế Alpha cấp cao của anh ta làm cho h/oảng s/ợ, lùi lại một bước.

Nhưng nghĩ đến việc anh ta đang bị trói, tôi lại hạ giọng, tỏ ra đầy quyền lực:

“Này, ông đây chính là Phong Tân Phỉ đấy à, trông cũng chẳng ra làm sao cả.”

Giọng nói bị hạ thấp nên không giống với thói quen nói chuyện bình thường của tôi.

Phong Tân Phỉ chắc chắn không nhận ra tôi.

Phong Tân Phỉ quả nhiên khựng lại một chút.

Một lúc sau, anh thản nhiên hỏi: “Cô là ai, tại sao lại b/ắt c/óc tôi?”

Tôi tùy tiện bịa ra một thân phận: “Tôi là nhà khoa học đi/ên, mau giải phóng tin tức tố của anh ra cho tôi nghiên c/ứu!”

Một kịch bản thân phận thật tùy hứng.

Tôi cứ ngỡ sẽ phải tốn bao công sức mới bắt được Phong Tân Phỉ ngoan ngoãn giải phóng tin tức tố.

Ai ngờ, lời tôi vừa dứt, Phong Tân Phỉ bật cười một tiếng, khắp căn phòng bùng n/ổ tin tức tố mùi gỗ thông lạnh cấp 3S.

Tin tức tố vô hình như muốn bao bọc lấy tôi hoàn toàn.

Tôi xua xua tay, chỉ cảm thấy những tin tức tố này dính dấp như những xúc tu vậy.

May mà cái bụng đã thấy dễ chịu hơn nhiều.

Tuyến thể của tôi cũng không còn nhói đ/au nữa.

Tôi thoải mái vỗ vỗ lên mặt Phong Tân Phỉ:

“Ngoan lắm.”

Tin tức tố mà Phong Tân Phỉ tỏa ra lúc này không hề có áp lực như khi anh mất kiểm soát, mà dịu dàng như đang an ủi vợ mình vậy.

Người đàn ông bị bịt mắt trói trên ghế khẽ cười trầm thấp.

Mang theo vẻ lười biếng như đã thấu suốt mọi chuyện:

“Đủ chưa, nhà khoa học nhỏ? Nếu chưa đủ, tôi có thể tỏa ra đậm hơn nữa.”

Tôi gi/ật mình tỉnh lại, lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo.

Giả vờ hung dữ:

“Tạm thời đủ rồi! Anh ngoan ngoãn nghe lời, mỗi ngày định giờ giải phóng tin tức tố, tôi sẽ không làm hại anh!”

Trong lòng thầm đắc ý:

Ha ha ha, mình đúng là ngầu quá đi!

Ứng cử viên Chỉ huy trưởng tiếp theo hot nhất Liên bang, chiến thần lừng danh vũ trụ.

Giờ đây bị tôi trói trong căn nhà nhỏ tồi tàn ở tinh cầu hoang vắng, ngoan ngoãn cung cấp tin tức tố cho tôi và em bé.

Những uất ức khi còn ở tinh cầu chính, ngày nào cũng sợ bị tống ra tinh cầu hoang vắng, giờ đây đã được trả th/ù trọn vẹn.

“Hừ hừ, anh có giỏi đến đâu thì đã sao?” Tôi vươn tay, nhẹ nhàng chọc chọc vào phần quai hàm cứng cáp của anh, “Chẳng phải vẫn bị tôi bắt gọn một cách dễ dàng sao.”

Quai hàm Phong Tân Phỉ khẽ siết lại, mặc kệ tôi quậy phá:

“Phải, em rất giỏi.”

Anh phối hợp một cách phi lý, khiến tôi bỗng dưng thấy hơi chột dạ.

Không đúng.

Phong Tân Phỉ dễ b/ắt n/ạt thế sao?

Tôi đang tự nghi ngờ, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Là Tống Đông Cừ, anh ấy cũng hạ giọng:

“Em thấy khá hơn chưa?”

Tôi lập tức bỏ mặc Phong Tân Phỉ đang bị trói, chạy lon ton đến bên cạnh Tống Đông Cừ:

“Em thấy khá hơn rồi.”

Tống Đông Cừ dịu dàng giơ tay xoa đầu tôi.

Ánh mắt lướt qua Phong Tân Phỉ đang bất động trên ghế, dặn dò:

“Đừng lại gần anh ta quá, tránh việc anh ta phát đi/ên làm em bị thương.”

“Vâng.” Tôi ngoan ngoãn đáp lời.

Dù sao anh ta cũng đang bị trói, chẳng làm nên trò trống gì đâu!

Vì quay lưng về phía Phong Tân Phỉ, tôi không thấy nụ cười trên môi người đàn ông bị bịt mắt trên ghế đã biến mất.

Cổ tay bị trói siết ch/ặt lại.

Dây trói hằn sâu vào da th!t.

Tin tức tố gỗ thông lạnh tỏa ra xung quanh, lặng lẽ phủ thêm một tầng vị chua cực nhạt, cực trầm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm