Điều cấm kỵ vào ngày mưa

Chương 16

17/11/2023 15:40

Bà cô Ba chỉ tiếc mài sắt không thành kim: “Cháu tránh ra! Dù không làm hại người khác thì vẫn là m/a!”

Nói xong, bà cô Ba lại thi pháp.

“Chú nhỏ, mau chạy đi!” Tôi hét lên.

Chú nhỏ dùng hết sức lực chui vào trong cơ thể Tần Sơn, chạy ra khỏi từ đường.

“Cháu đi/ên rồi sao? Hắn là m/a đấy!”

Bố tôi tức gi/ận, lao tới t/át tôi.

Tôi bị cái t/át làm cho choáng váng, loạng choạng ngã xuống đất, cười nhạo bọn họ thật ng/u ngốc.

Họ đâu biết rằng, tất cả chuyện này, đều do tôi và chú nhỏ lên kế hoạch.

Nửa năm trước, trong giấc mơ của tôi thường xuyên xuất hiện một người, không phải lúc nào cũng nhìn rõ mặt, cũng không biết người đó là ai, nhưng người đó lại nói chuyện với tôi rất nhiều.

Rõ ràng tôi đã nói chuyện rất nhiều với người đó trong mơ, nhưng khi tỉnh dậy, tôi lại không nhớ chúng tôi đã nói những gì.

Những giấc mơ này cứ nối tiếp nhau cho đến khi tôi trở về làng sau kì thi đại học, và những từ ngữ trong giấc mơ sẽ hiện ra trong trí nhớ của tôi thành từng mảnh rời rạc.

Bố của Tần Yên, Diệp Căn, lệ q/uỷ, giúp tôi với, những từ này xuất hiện thường xuyên nhất.

Thế là tôi đến nhà Tần Yên, m/a xui q/uỷ khiến thế nào lại đưa Diệp Căn về làng.

Sau khi biết rõ sự việc năm đó, kết hợp với các từ ngữ trong giấc mơ, tôi đã lừa Tần Sơn về làng, tôi muốn ông ta trả giá cho hành động của mình năm đó.

Lúc đầu tôi cũng nghĩ m/a nước muốn gi*t tôi là chú nhỏ.

Mãi cho đến khi chú nhỏ xuất hiện và c/ứu tôi khỏi Diệp Căn, tôi mới biết chú nhỏ là người nói chuyện với tôi trong giấc mơ.

Nhưng trong mơ chú nhỏ chưa từng tiết lộ thân phận của mình với tôi.

Nghĩ lại tất cả những chuyện hung hóa cát tôi gặp phải từ khi còn nhỏ, tôi mới tưởng rằng mình được thần linh bảo vệ, nhưng thực ra, “vị thần” ấy chính là chú nhỏ của tôi đã biến thành m/a.

Chú ấy bảo vệ tôi suốt 14 năm.

Sau khi nghe những gì tôi nói, tâm trạng của mọi người ở đó ban đầu là tức gi/ận, nghi ngờ, sợ hãi, chuyển sang áy náy.

Bà nội khóc ngất đi.

Im lặng một lúc, bà cô Ba ném lá bùa trong tay đi: “Thôi bỏ đi, là do năm đó ta đã tính sai.”

Lúc bà cô Ba chuẩn bị rời đi, chú nhỏ lại bay về.

“Tiểu Tịch, không cần lo, x/ác của Tần Sơn được nhiều người nhìn thấy, nhảy xuống con sông bên cạnh làng, cảnh sát sẽ không hiểu lầm mọi người đâu.”

Hóa ra chú nhỏ không trốn thoát, chú ấy đến giúp chúng tôi giải quyết hậu quả.

Tôi bật khóc.

Chú nhỏ yếu ớt nằm trên mặt đất, cười vui vẻ nói: “May quá rồi, từ nay về sau làng không còn bị m/a ám nữa, mọi người có thể đi ra ngoài an toàn.”

Khi người chú nói, cơ thể chú ấy bắt đầu dần dần trở nên trong suốt.

Tôi lo lắng nhìn bà cô Ba, bà ấy nói: “Thằng bé sắp mất h/ồn phách rồi.”

Tôi che miệng khóc không thành tiếng.

Sau khi bố tôi ngộ ra, ai nấy đều khóc lóc xin lỗi chú nhỏ.

Chú nhỏ cố đứng dậy rồi ngồi xổm xuống, dang hai tay ra như hồi tôi còn bé: “Tiểu Tịch, lại đây. Ôi, chú quên mất, Tiểu Tịch lớn rồi.”

Chú ấy đứng dậy, dang rộng hai tay, mỉm cười và nói: “Bây giờ thì được rồi.”

Trong ký ức, khuôn mặt tươi cười của chàng thiếu niên trẻ đẹp đó dần dần chồng lên khuôn mặt sưng phù trắng bệch trước mặt.

Tôi chạy tới ôm chú ấy nhưng tay tôi lại xuyên qua cơ thể đang dần biến mất của chú ấy.

“Chú ơi…”

Chú nhỏ giữ nguyên tư thế ôm, khẽ mỉm cười: “Tiểu Tịch, sau khi vào đại học, cháu phải chăm chỉ học tập, hiếu thảo với gia đình…”

“Nói với ông bà nội và bố cháu rằng, trước giờ chú chưa từng h/ận họ…”

Trong tầm mắt mơ hồ của tôi, chú tôi biến thành một sợi tóc đen rồi biến mất trong không trung.

- Hoàn -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6