Vẫn Không Quên Được Chàng

Chương 1 + 2

07/10/2024 14:52

Ta là sủng phi của bạo quân, nhưng ta đã buông xuôi rồi.

Bạo quân ăn gà thì ta giành đùi, bạo quân đi ngủ thì ta gi/ật chăn, miếng ngọc quý mà bạo quân hết sức nâng niu được mang đến trước mặt ta thì ngày hôm sau ta lại treo miếng ngọc trên cổ chó.

Bạo quân tức gi/ận, nói muốn đ/á/nh ch*t ta.

Ta tiếp tục buông xuôi, cởi váy nằm sấp trên giường: “Đánh ch*t ta đi.”

Hừ, đột nhiên hắn lại thay đổi ý định.

1.

Vì để bắt quả tang bạn trai kim ốc tàng kiều, ta đã leo lên tận mười tám tầng, nhưng do chân ta quá yếu nên đã bị ngã.

Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở thành sủng phi trong cung.

Thật ra cũng không phải là được sủng ái lắm, chỉ là sống dai thôi.

Bạo quân Kỳ Dận, hậu cung ba nghìn giai nhân, đã bị hắn gi*t sạch chỉ còn lại năm người rưỡi…

Năm phi tần và nửa người còn lại là người đang chìm vào hôn mê như người thực vật trong lãnh cung.

Ta buồn muốn ch*t, gọi cung nữ bên cạnh mình là Tiểu Nga tới: “Ta là phi tần cấp bậc gì?”

“Bẩm nương nương, người là Cao Quý Phi.”

“Ta rất cao quý à?”

Tiểu Nga: “…”

“Người họ Cao, được xếp vào hàng Quý Phi.”

“Ồ.”

Tiểu Nga là người duy nhất phát hiện ra ta có điều gì đó không ổn.

Muội ấy là nha hoàn được nguyên chủ đưa vào cung, từ nhỏ đã đi theo ở bên cạnh Cao Quý Phi.

Lời giải thích mà ta nói với muội ấy là, mấy hôm trước ta ngã xuống nước bị đ/ập đầu nên đã mất trí nhớ.

Mất trí nhớ rồi thì, tính cách bị thay đổi cũng là chuyện bình thường thôi nhỉ?

Sau khi buộc phải chấp nhận sự thật rằng mình đã trở thành phi tần của bạo quân, có thể mất mạng bất cứ lúc nào, ta lại cho gọi Tiểu Nga đến.

“Ta cao quý như vậy, muốn ăn gì ngự thiện phòng đều có thể làm được đúng không?”

“Dạ đúng.”

Ta phẩy tay: “Mau bảo ngự thiện phòng hầm cho ta hai cái móng giò.”

Một canh giờ sau, có người đến đ/á tung cửa phòng ta.

Ta đang gặm móng giò thì ngẩng đầu lên nhìn, người đến khoác trên mình long bào màu vàng sáng, tà thêu rồng năm móng.

Nuốt một miếng collagen xuống, ta không cần ai dạy, hai đầu gối mềm nhũn, lập tức quỳ xuống.

“Hoàng Thượng vạn tuế.”

2.

Nghĩ lại thấy không ổn, ta lập tức đổi lời: “Thần thiếp tham kiến Hoàng Thượng.”

Giọng nam nhân trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu, khá dễ nghe, chỉ là trong giọng nói đó lại mang theo vài phần gi/ận dữ…

“Trẫm bảo ngự thiện phòng để lại hai cái móng giò, đều bị ngươi hầm hết rồi?”

Chân ta một lần nữa mềm nhũn.

Xong rồi.

Xem ra ta đã giành mất bữa ăn của Hoàng Thượng rồi.

Tuy nhiên, vị bạo quân này còn chẳng cho ta cơ hội mà hối h/ận, tay áo rộng khẽ vung, long nhan đại nộ:

“Người đâu, lôi Cao Quý Phi ra ngoài, dùng gậy đ/á/nh ch*t!”

Đánh ch*t?

Ta suýt thì bị dọa sợ ch*t khiếp, chỉ ăn một cái móng giò mà suýt mất mạng.

Trong cơn hoảng lo/ạn, bản năng sinh tồn khiến ta quỳ xuống hét lớn…

“Hoàng Thượng tha mạng, thần thiếp sẽ làm cho người món ăn mà người chưa từng được ăn!”

Kỳ Dận liếc ta một cái, ngăn thái giám định tiến lên bắt ta: “Là món gì? Trên thiên hạ này còn có món ăn nào mà trẫm chưa từng thử qua.”

Ta quỳ trên đất, cố gắng vắt óc suy nghĩ.

Một lát sau, ta thử hỏi: “Lẩu nấu bằng nồi gang Đông Bắc?”

Bạo quân Kỳ Dận lắc đầu, tỏ vẻ chưa từng ăn món đó.

Vì vậy, ta bị Kỳ Dận lôi đến ngự thiện phòng, hắn cho ta ba canh giờ để làm món ăn như đã nói.

Nếu ta không thể khiến hắn hài lòng thì cái đầu này của ta cũng không còn nữa.

Ta hỏi đại trù của ngự thiện phòng, xem trong cung có dưa chua không, đại trù ngơ ngác nhìn ta.

Ta suy nghĩ một lát, hình như món đó ở thời cổ đại được gọi là “dưa muối”.

Ta lấy dưa chua, khoai tây và ngỗng, bảo thái giám dựng lên một cái nồi to, bắt đầu nấu ngay tại chỗ.

Có lẽ…

Nếu hôm nay mà làm hỏng món này, ta sẽ phải biểu diễn một màn lẩu nấu mình mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bình Luận Đạn Màn Hình Bảo Tôi Lấy Lão Quả Phu, Nghe Theo Lời Khuyên, Tôi Phất Lên Như Diều Gặp Gió

Chương 7
Tôi là con gái thứ của một vị quan ngũ phẩm kinh thành. Một kẻ vô danh không được cha thương, mẹ thì mất sớm. Cho đến khi Trấn Quốc Hầu Tiêu Dực đến nhà hỏi cưới. Hắn là một quả phụ trung niên đã chôn vợ năm đời, trong nhà còn tám đứa con. Chị cả khóc lóc ăn vạ, thà chết không chịu gả. Chủ mẫu mắt lấp lánh, liếc nhìn về phía tôi. 'Trấn Quốc Hầu chỉ nói muốn cưới con gái nhà ta, đâu nói rõ là đứa nào. Châu Châu cũng là con gái ta nuôi mà.' Tôi lắc đầu như lục lạc: 'Không được! Vị hôn phu tú tài của con vẫn đang đợi con mà.' Bỗng trên đầu hiện lên hàng chữ phát sáng: 'Cô bé ngốc ơi, mau đồng ý đi! Đó là nhất phẩm Hầu tước phu nhân, không phải hầu hạ công gia, không đau đớn mà thành mẹ, tiền bạc tiêu không hết, cuộc đời nằm không cũng thắng, bỏ lỡ là hết đời! Thằng tú tài đó là trai phượng hoàng, bề ngoài thư sinh, bên trong lang sói, cưới nó xong chỉ có quần quật gánh nước đốn củi!' Ai đang nói với tôi thế? Chẳng lẽ là nương nương trên trời? Tôi tuy không có chí lớn, cũng chẳng thông minh lanh lợi. Nhưng biết nghe lời khuyên nhất đời.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
cựu địch Chương 7