HẠT ĐẬU NHỎ

Chương 12

01/04/2026 18:52

Tôi không biết đã trôi qua bao nhiêu ngày.

Thực sự giống như một con vật bị trói trên bàn thí nghiệm lạnh lẽo, để người ta mặc sức điều khiển thân thể, đến khi họ hài lòng rồi lại bị đuổi vào chuồng chật hẹp, ngủ dưới ánh mắt giám sát của con người.

Kể cả tôi có ngủ say hay không, chỉ cần họ cần, lập tức sẽ bị khiêng lên bàn thí nghiệm.

Họ thậm chí còn mời sinh viên ở Học viện Quân sự đến tham quan dưới danh nghĩa học tập.

Mặc đồ bảo hộ, tôi chẳng nhận ra họ là ai, mà cũng chẳng cần biết.

Nhưng từ đầu đến cuối, tôi chưa từng thấy Tần Trạch Mộc.

Rốt cuộc, tôi nắm được cơ hội, tên giám sát bị tôi ấn đầu đ/ập vào tường rồi ngất lịm.

Tôi lao đi như bay, chạy theo bản năng ra ngoài.

Cái khu thí nghiệm ch*t ti/ệt!

Hôm nay dù không chạy thoát, cái khu thí nghiệm này cũng đừng hòng yên ổn!

Chưa chạy khỏi tòa nhà, ở góc khuất, tôi đã đụng phải đội tuần tra đang cầm sú/ng đi tới.

Tôi lập tức bấm thang máy chui vào, cánh cửa kim loại dần khép lại, chặn đứng những bước chân gấp gáp bên ngoài.

Thang máy có kính trong suốt, tôi có thể nhìn rõ bố cục các tòa nhà xung quanh.

Cứ cách 5 bước chân lại có một chốt canh gác, 3 đội tuần tra, tường cao kẽm gai bao quanh khu thí nghiệm.

Tôi biết, chỉ một mình tôi không thể thoát được.

Vậy nên… Tôi bấm nút tầng cao nhất, tầng 22.

Thân thể không chạy thoát được, vậy tại sao không buông thả cho nó rơi xuống?

Biết đâu còn đ/è ch*t được vài tên.

Khi họ chạy lên sân thượng, nửa người tôi đã nhô ra khỏi lan can, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.

"Phương Thê, cậu bình tĩnh!" Giang Thanh Điền giơ hai tay, lòng bàn tay hướng về phía tôi, lời khuyên can chưa kịp thốt ra, tôi đã buông một tay, cả người ngả về sau, chỉ còn một tay bám vào lan can.

Anh ta hốt hoảng gào lên: "Cậu không phải muốn gặp Tần Trạch Mộc sao? Hắn đang ở khu thí nghiệm, đang trên đường tới đây!"

Nghe vậy, tôi khựng lại.

Anh ta tưởng đã tạm ổn, nào ngờ tôi buông cả bàn tay, chỉ còn ngón trỏ móc vào lan can, cả người chông chênh trong gió.

Nhìn đám người đang gấp rút trải đệm hơi c/ứu hộ dưới lầu, tôi cười lớn chế nhạo: "Tôi gặp hắn làm gì? Đã đến nước này rồi, anh còn lôi Tần Trạch Mộc ra, không phải anh nói chính hắn đưa tôi vào đây sao?"

Mấy ngày nay, tôi sống như chuột bạch, như vật trưng bày, như động vật quý hiếm, duy chỉ không giống con người.

Dù sao đây cũng không phải trái đất, sẽ chẳng có người thân yêu nào khóc thương cho tôi.

Ch*t sớm giải thoát sớm, tốt nhất hóa thành h/ồn m/a, còn có thể khiến họ khó chịu.

Giang Thanh Điền cuống quýt: "Tôi lừa cậu thôi."

"Ồ? Tôi không tin, người cuối cùng tôi gặp chính là Tần Trạch Mộc, không phải hắn thì là anh à?"

"Phương Thê!" Tần Trạch Mộc đến muộn, bộ quân phục xốc xếch vì vội vã.

Ánh mắt hắn hoảng lo/ạn, nài nỉ: "Đừng tiến tới nữa, quay lại đi, được không?"

Tôi mỉm cười nhìn hắn, giọng nhẹ như gió thoảng: "Tần Trạch Mộc, công lao giúp anh được thăng lên 2 cấp... Sắp bay mất rồi."

Tần Trạch Mộc như linh cảm được điều gì, lao tới trước khi tôi kịp buông tay.

Chưa từng thấy ai có thể chạy nhanh đến thế, tay tôi vừa buông, chưa kịp cảm nhận cảm giác rơi tự do, đã bị hắn nắm ch/ặt lấy.

Gần như cả người hắn đổ dồn ra khỏi lan can, một tay kéo tôi, một tay nắm ch/ặt thanh sắt.

Gió trên cao như lưỡi d/ao, mãnh liệt t/àn b/ạo, thổi tung quần áo như giẻ rá/ch, luồn vào ống tay áo, làn da cùng trái tim đ/au nhói từng cơn.

Tôi cố gỡ tay hắn ra, nghiêm túc nói: "Tần Trạch Mộc, tôi muốn đi."

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tay siết ch/ặt hơn, nghẹn ngào: "Phương Thê, em tin anh, được không?"

Tôi nhìn lâu vào dáng vẻ hắn đang cố gắng kéo tôi lên, trên mặt cảm nhận được hơi ấm quen thuộc như đêm đó, chỉ có điều, nó ấm áp rồi tan biến ngay trong chốc lát.

Lòng tôi chùng xuống.

Tôi nói: "Được, tôi tin anh."

Tay tôi đặt lên bàn tay đang chìa ra của hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
4 Tóc Xác Chương 12
12 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MỘT ĐÊM TỈNH DẬY, TRÊN GIƯỜNG CÓ BA ÔNG CHỒNG

5
Vừa ngủ dậy, tôi phát hiện trên giường của tôi và Lục Kim Châu có thêm hai người. Một người là Lục Kim Châu mười tám tuổi, gương mặt vẫn còn nét non nớt của sinh viên năm nhất, mái tóc hơi rối vì ngủ, hàng mi cụp xuống, một tay vẫn đặt ngang eo tôi như thể chuyện ôm tôi ngủ là điều cậu ấy đã làm rất nhiều lần. Một người là Lục Kim Châu ba mươi tuổi, đường nét trên mặt rõ ràng trầm ổn hơn, khóe mắt cũng sâu hơn mấy phần, vòng tay ôm tôi không mạnh, nhưng lại vững đến mức khiến người ta vô thức thấy yên lòng. Còn Lục Kim Châu hai mươi bốn tuổi, người chồng hợp pháp đã kết hôn với tôi được hai năm, thì đang nằm ở bên kia, bị tôi nhìn đến mức cũng chậm rãi mở mắt ra. Trong căn phòng ngủ vốn chỉ dành cho hai người, bốn chúng tôi nhìn nhau một lúc rất lâu. Bầu không khí yên lặng đến mức tôi gần như nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Sau đó, tôi bật người ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, chỉ kịp thốt ra một câu rất không có hình tượng. “Má nó.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thai Nhi Giấy Chương 10