Tôi ướt như chuột l/ột chạy về biệt thự, chứng kiến cảnh Trúc Văn Khâm đang ôm ấp vị hôn thê của mình.
Anh vòng tay qua eo cô gái, dẫn lên lầu.
Trước khi vào phòng, ánh mắt anh thoáng liếc xuống tầng dưới.
Tôi đứng nép mình ở góc cầu thang, ngửa mặt nhìn lên.
Ánh đèn pha lê chói lòa xuyên qua, giao nhau với ánh mắt anh.
Gương mặt anh thoáng ngơ ngác, rồi vội vàng quay đi.
Khoảng cách quá xa khiến tôi chỉ kịp nhìn thấy đường nét cử động mờ nhạt.
Nhìn lâu quá, mắt tôi cay xè vì ánh sáng.
Tôi cúi đầu, chỉnh lại miếng dán ức chế lên cao để khóa ch/ặt pheromone, bước từng bước lên lầu.
Tôi dừng chân trước cửa phòng anh.
Hành lang yên ắng, tiếng hôn nhau và thở gấp bên trong càng thêm rõ rệt.
Tôi đứng ngoài cửa, tai dần đỏ lên vì nghe thấy những âm thanh ấy, tay không ngừng sờ vào tuyến thể bị miếng dán che khuất.
Một giọng nói trong đầu không ngừng thôi thúc, khiến bàn tay tôi run run với tới tay nắm cửa.
Ngay khi chạm được tay nắm, sau lưng vang lên giọng Trúc Văn Khâm đầy uy lực nhưng pha chút khiêu khích: "Nghe đủ chưa? Cần tôi cho nghe rõ hơn nữa không?"
Tôi gi/ật mình, không hiểu sao anh lại đứng sau lưng.
Chẳng phải anh đang ở trong phòng sao?
Tôi hoảng hốt cúi đầu, lắp bắp: "Em... Em chỉ đến lấy đồ bỏ quên."
Anh không vạch trần lời nói dối vụng về của tôi, chỉ hỏi nhẹ: "Quên gì?"
Tôi bịa đặt: "Lần trước tắm nhờ phòng anh, quên một chiếc áo sơ mi."
Anh gật đầu: "Về phòng đi, lát tìm thấy tôi sẽ bảo người mang qua."
Tôi siết ch/ặt nắm tay, liếm môi khô khốc, ngoan ngoãn quay lưng.
Tiếng mở cửa phòng vang lên.
Ngoảnh lại, tôi thấy một người có gương mặt giống hệt Trúc Văn Khâm đang đứng cùng người phụ nữ diễm lệ kia.
Tôi dán mắt vào khuôn mặt ấy đến quên cả thời gian, cho đến khi vị hôn thê của anh bật cười: "Anh Trúc, đây chính là Omega cấp thấp đó à?"
Tôi gh/ét cái cách cô ta miệt thị mình, nhưng đáng tiếc cô ta nói đúng.
Tôi là Omega cấp thấp, nhưng độ tương thích pheromone với Trúc Văn Khâm lên tới 98%.
Anh nuôi tôi 8 năm, chữa lành tuyến thể tổn thương cho tôi, đồng thời trói ch/ặt tôi bên người để tránh bị kẻ x/ấu lợi dụng thành lưỡi d/ao đ/âm sau lưng anh.
Trúc Văn Khâm lạnh lùng: "Hai người diễn đủ rồi thì đi đi."
Tôi cắn ch/ặt môi, kìm nén nỗi đ/au trào dâng, vội vã rời đi.
Bỗng cổ tay bị anh nắm ch/ặt.
Tôi quay đầu, anh hất cằm về phía phòng: "Vào tìm đồ đi."
Tôi nín thở, cố cảm nhận hơi ấm từ anh nhưng chẳng được bao lâu, tay anh đã buông ra: "Cần tôi dẫn vào à?"
Tôi chớp đôi mắt cay xè, bước vào phòng.