3

Vốn dĩ tôi đã suýt ngủ quên trời đất rồi.

Nhưng vừa nghe thấy câu cuối cùng kia, tôi gi/ật b/ắn mình tỉnh cả ngủ.

Đến kính cũng quên không kịp đeo.

Tôi nhỏm dậy, thò đầu ra khỏi rèm giường, đ/ập ngay vào mắt là ba cái bóng đen cao lớn đang đứng lù lù ngay cạnh giường tôi.

Nhìn không rõ mặt, nhưng tôi cảm nhận được bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Mặt tôi c/ắt không còn một giọt m/áu, lí nhí hỏi một cách thận trọng: "Các... các cậu định giế... gi*t tớ hả?"

"Tớ... tớ đã làm sai chuyện gì sao?"

Nghĩ lại thì không nhìn rõ biểu cảm của họ cũng tốt.

Chứ nhìn rõ chắc tôi đ/au tim ch*t ngay tại chỗ mất.

Không gian rơi vào một sự im lặng đ/áng s/ợ.

Bỗng một bàn tay hơi mát lạnh vươn tới, ấn đầu tôi một cái.

Đẩy tôi ngược trở vào trong rèm.

Giọng điệu lạnh tanh:

"Không phải việc của cậu, vào ngủ đi."

Là Tịch Giản.

Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Xem ra không phải họ gh/ét tôi đến mức lập mưu s/át h/ại, chỉ là không muốn nhìn thấy bản mặt của tôi thôi.

Thế thì còn đỡ.

Ngủ tiếp vậy.

Không lâu sau, Qúy Mạt hừ mạnh một tiếng, giọng đầy vẻ chê bai:

"Ông chạm vào cậu ấy làm gì? Tay bẩn ch*t đi được."

Kiều Tư lên tiếng với tông giọng u ám: "Ch/ặt tay hắn đi."

Nghe có vẻ cũng đang bực bội lắm.

Tịch Giản mở cửa phòng tắm, thái độ vẫn lạnh lùng như cũ:

"Vô dụng."

Cơn buồn ngủ của tôi bay sạch sành sanh. Tôi co rúm người trong chăn, run như cầy sấy.

Bởi vì tôi bẩn thỉu lại còn vô dụng, nên bọn họ muốn ch/ặt tôi ra hả?!

Sao nghe kiểu gì cũng thấy cái mạng nhỏ này của mình sắp toang đến nơi rồi vậy!

Rốt cuộc tôi đã đắc tội gì với ba ông tướng này chứ?

Hôm nay ba người họ tắm lâu kinh khủng.

Thay phiên nhau tắm rửa suốt hai tiếng đồng hồ liền.

Tôi nghe tiếng nước chảy róc rá/ch làm nhạc nền mà trằn trọc mãi không tài nào chợp mắt nổi.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị mất ngủ.

Chỉ đành nghĩ đến Tạ Tri Hứa và nụ cười hào sảng, ấm áp của cậu ấy để an ủi bản thân.

Thật là ấm áp biết bao.

Cuối cùng thì tôi cũng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, vừa tan tiết học lúc 8 giờ, tôi thấy ba người bọn họ ai đi đường nấy.

Tôi lập tức bám theo Tịch Giản hướng về phía văn phòng Hội sinh viên.

Đang định tìm thời cơ thích hợp để tiếp cận thì bỗng nhiên sẩy chân lơ đễnh một chút.

Vừa đi đến góc cua, Tịch Giản đã biến mất tiêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Xoá bỏ Omega

Chương 15
Tôi là thiếu gia thật của một gia tộc hào môn. Năm 19 tuổi, ngày đầu tiên được đón về nhà họ Minh, tôi đã gặp được crush của đời mình. Một Alpha cấp S đẹp đến mức vô lý, đeo vòng khóa cắn bằng kim loại nơi cổ. Tôi hỏi cậu em sinh đôi: “Anh ta là ai?” Minh Thu lạnh nhạt liếc tôi một cái. “Đó là Hạ Tri Tân. Không phải người anh có thể mơ tưởng đến đâu. Anh ấy là…” Tôi lập tức hiểu ra: “Vị hôn phu của thiếu gia giả?” “Dù anh được nhận lại nhà họ Minh, hôn ước giữa cậu ta và Minh Đông vẫn sẽ tiếp tục.” “Ý em là bảo tôi đừng mơ tới thứ không thuộc về mình?” Gương mặt lạnh lùng của Minh Thu khựng lại. Tôi bật cười nhạt. Bởi đám bình luận nổi trên đầu vẫn nói thế mà.
54.15 K
5 Tình cổ bị lỗi Chương 11
12 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân viên văn phòng A và người vợ hiền thục E

Chương 7
Tôi là một gã alpha làm công ăn lương. Độc ác, u ám và mang tư tưởng nam quyền cực đoan. Trái ngược hoàn toàn với tôi chính là người vợ beta của mình. Cậu ấy xinh đẹp, dịu dàng và hiền thục nết na. Bất cứ ai từng gặp chúng tôi đều nói rằng, nếu vợ tôi không phải là beta, tôi tuyệt đối không xứng với cậu ấy. Chính vì vậy, tôi thường xuyên lấy thân phận beta của cậu ấy ra để thao túng tâm lý: "Tốt nhất cậu đừng có mơ đến chuyện ly hôn, nhìn lại bản thân mình xem, ngoài tôi ra thì bên ngoài còn alpha nào thèm muốn cậu nữa?" Người vợ cao hơn tôi nửa cái đầu ấy chỉ ngoan ngoãn vâng lời. Thế nhưng về sau, tôi lại chủ động đề nghị ly hôn. Người vợ vốn luôn phục tùng ấy, chẳng màng đến sự phản kháng của tôi, dùng dây xích quấn chặt lấy cổ chân tôi. Cậu ấy cắn vào tuyến thể non nớt của tôi, đánh dấu kết nút. Cậu ấy nâng khuôn mặt thất thần của tôi lên đầy yêu chiều: "Chồng à, anh nhìn lại mình bây giờ xem. Ngoài em ra, bên ngoài làm gì còn con chó nào nghe lời anh hơn em nữa chứ?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
4
Kẻ khác Chương 13