Ngoại truyện Tạ Tiêu:

01

Khi Tạ Tiêu vừa kế vị vẫn còn rất yếu đuối, lại thích khóc. Không có thiên thần nào xem trọng hắn, ngoại trừ Diệp Hoài.

Diệp Hoài là món quà lão Thiên Thần ban cho hắn.

Mạnh mẽ như vậy, dịu dàng như vậy. Luôn dang rộng đôi cánh đứng phía sau bảo vệ hắn.

Tạ Tiêu từng nghĩ mình có thể mãi mãi dựa dẫm vào Diệp Hoài.

Cho đến khi nghe thấy lời đồn rằng Diệp Hoài không cần hắn nữa…

Bởi vì hắn quá yếu đuối, quá thích khóc.

Nếu không phải nhờ gương mặt này, nếu không phải chiến thần đại nhân hắn yêu quý lại là một kẻ mê cái đẹp, có lẽ Diệp Hoài đã sớm rời bỏ hắn rồi.

Tạ Tiêu thật sự không phải một người thừa kế Thiên Thần đủ tư cách.

Mà Thiên Thần không đủ tư cách thì sớm muộn cũng sẽ bị chiến thần bỏ rơi.

02

Tạ Tiêu rất muốn chui vào đôi cánh ấm áp của chiến thần, làm nũng hỏi rằng có phải anh không cần mình nữa không.

Nhưng hắn lại sợ.

Lỡ như là thật thì sao?

Hắn không dám hỏi.

03

Các thiên thần đều nói Tạ Tiêu đã thay đổi. Chỉ trong chớp mắt đã trưởng thành.

Những ánh mắt từng nghi ngờ hắn giờ đều biến thành nịnh nọt lấy lòng.

Chỉ có Diệp Hoài là chưa từng thay đổi. Chiến thần của hắn vẫn luôn kiên định đứng phía sau hắn.

Thế nhưng lời đồn sẽ không tự biến mất. Bọn họ nói chiến thần sớm muộn cũng phản bội hắn.

Ban đầu Tạ Tiêu cũng không tin.

Nhưng Diệp Hoài thật sự dần xa cách hắn, không còn xoa đầu dỗ dành nữa: “Thiên Thần đại nhân lớn thế này rồi mà còn khóc à?”

Chỉ là Tạ Tiêu quên mất.

Hắn cũng đã rất lâu không gọi Diệp Hoài là anh nữa rồi.

04

Trong trận đại chiến thần m/a năm đó, thật ra Tạ Tiêu có thể né được đò/n công kích kia, nhưng hắn lại nhìn vào mắt Diệp Hoài.

Nếu hắn không né… Chiến thần đại nhân của hắn sẽ c/ứu hắn chứ?

Sẽ giống như trước đây, luôn bảo vệ hắn sao?

Người được thiên vị thường không biết sợ.

Tạ Tiêu chưa từng nghĩ tới chuyện Diệp Hoài có thể ch*t, có thể mất hết pháp lực.

Đến khi m/áu nhuộm đỏ đôi cánh trắng tinh kia, Tạ Tiêu mới thật sự cảm thấy sợ hãi.

Hắn sai rồi. Đừng ch*t mà.

Thế nhưng trong lòng hắn lại không thể tránh khỏi sinh ra một suy nghĩ hèn hạ.

Nhìn xem.

Diệp Hoài lúc nào cũng bảo vệ hắn.

Cho dù là ch*t…

Cũng chỉ có thể vì hắn mà ch*t.

Ngoại truyện Bùi Uyên:

Chiến thần đại nhân lúc nào cũng mạnh mẽ như vậy.

Rất nhiều m/a vật c/ăm h/ận anh, cũng sợ hãi anh.

Nhưng Bùi Uyên thì khác.

Từ lần đầu theo lão M/a Vương ra chiến trường, cậu ấy đã yêu chiến thần đại nhân từ cái nhìn đầu tiên.

Tim đ/ập càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng trở nên nặng nề, ngay cả đôi cánh cũng kích động run lên.

Lão M/a Vương còn tưởng cậu ấy đang sợ: “Bùi Uyên, con là người thừa kế M/a Vương đời tiếp theo, không được sợ hãi!”

Cậu ấy đeo mặt nạ, ngoan ngoãn gật đầu.

Sau đó nhìn chằm chằm Diệp Hoài, khẽ li/ếm môi.

Cậu ấy đang run lên, nhưng không phải vì sợ.

Mà là vì hưng phấn. Muốn ăn sạch người kia.

May mà…

Chiến thần đại nhân lại là một kẻ mê cái đẹp.

Mà cậu ấy thì vừa hay có một gương mặt không tệ.

[TOÀN VĂN HOÀN]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
74