Cúp máy xong, tôi lại tiếp tục công việc dang dở.
Chuyện ngủ ngày cày đêm đã thành thói quen.
Hôm sau, khi tỉnh giấc thì trời đã trưa, Chu Thời An vừa mặc xong quần áo.
"Đêm qua em mệt quá, nên anh muốn để em ngủ thêm một chút." Anh quay lại bên giường hôn lên trán tôi.
Tôi thử duỗi tay, cảm giác ê ẩm khiến tôi vội thúc giục: "Anh xuống ăn trước đi, em muốn nằm thêm chút nữa."
Nhà hàng khách sạn nấu ăn ngon tuyệt, mỗi lần đến đây tôi đều dùng bữa rất lâu.
Nhưng Chu Thời An dạ dày không tốt, phải ăn đúng giờ.
"Em mệt thế này, để anh gọi đồ lên phòng nhé? Hoặc lát nữa anh đợi em cùng xuống."
Chu Thời An quả là chu đáo.
Nhưng tôi lắc đầu: "Không cần đâu, lát em xuống tìm anh."
Anh không miễn cưỡng nữa, trước khi đi còn nhặt hết quần áo vứt lung tung trên sàn, gấp gọn gàng đặt lên sofa.
Cuối cùng mới rời khỏi phòng.
Tôi nằm trên giường thêm mười mấy phút mới chịu ngồi dậy.
Đi tắm xong xuôi, khi bước ra thì đúng lúc nhân viên dọn phòng gõ cửa, tôi để cô ấy lau dọn phòng, còn bản thân thì nhanh chóng trang điểm.
Đang thời kỳ mặn nồng, ngoại hình vẫn phải chú ý chứ.
Khi nhân viên dọn phòng rời đi, tôi cũng xong xuôi hết.
Thay quần áo xỏ giày, chuẩn bị xuống nhà hàng.
Nhưng vừa bước ra khỏi phòng, liền nghe thấy tiếng động ở phòng bên cạnh.
Tôi không khỏi ngoái đầu nhìn sang.
Bạch Phương Tự cũng vừa vặn quay ra.
Chúng tôi chạm mắt nhau, cả hai đều gi/ật mình.
Bởi đêm qua nói chuyện điện thoại, chúng tôi đều nói bản thân đang ở nhà và văn phòng.
Giờ lại gặp nhau ở khách sạn.
Bạch Phương Tự lên tiếng trước: "Thính Thính, sao em lại ở đây?"
"Ở nhà ngột ngạt quá, phong cảnh quanh đây đẹp nên ra chơi vài hôm."
Đây là nguyên văn lời nói của hắn hôm trước.
Không phải nói dối.
Tôi hỏi lại: "Còn anh? Sao anh ở đây?"
Bạch Phương Tự nở nụ cười gượng gạo, cố giữ bình tĩnh: "Có dự án cần thương lượng thêm với đối tác. Như em nói, nơi này phong cảnh đẹp, anh nghĩ sẽ dễ đàm phán hơn nên đến đây."
Tôi "ừ" một tiếng, không định hỏi thêm.
Nhưng Bạch Phương Tự rõ ràng đa nghi hơn tôi.
Hắn liếc nhìn phòng tôi, ánh mắt phức tạp như sợ tôi cắm sừng hắn, lập tức đề nghị: "Thính Thính, em hay để quên đồ lắm, để anh vào kiểm tra xem có bỏ sót gì không nhé?"
"Không cần, có quên gì thì m/ua mới là được."
Lúc này, ánh mắt nghi ngờ của hắn càng rõ rệt.
"Để anh xem qua cho." Hắn bước tới gi/ật lấy thẻ phòng trong tay tôi, quẹt thẻ mở cửa.
May thay, nhân viên dọn phòng đã dọn xong.
Bên trong sạch sẽ tinh tươm.
Hành lý của Chu Thời An cùng loại với tôi, không để lộ chút sơ hở nào.
Bạch Phương Tự săm soi khắp các ngóc ngách, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn quay ra cửa tỏ vẻ áy náy: "Anh không phải nghi ngờ em, chỉ sợ em bị kẻ x/ấu lừa thôi."
Tôi mỉm cười, chẳng thèm vạch trần suy nghĩ ti tiện của hắn.
Chỉ vì hắn làm hỏng tâm trạng của tôi, nên tôi nói thêm: "Nếu đã vậy, em cũng sợ anh bị lừa, hay em sang phòng bên cạnh kiểm tra luôn nhé?"
Diễn xuất của Bạch Phương Tự quá kém.
Nghe xong, hắn không giấu nổi vẻ hoảng hốt, vội nhét thẻ phòng vào túi.
"Sao, lẽ nào trong đó giấu người?" Tôi buông lời châm chọc.
Hắn bực tức: "Lâm Thính, vợ chồng 3 năm, em lại nghĩ anh như thế sao?"
Bạch Phương Tự càng gi/ận dữ: "Anh vì gia đình, vì tương lai chúng ta, ngày ngày vất vả bên ngoài. Giờ vì dự án còn phải hạ mình năn nỉ đối tác. Em không hiểu cho anh thì thôi, lại còn nghi ngờ anh ngoại tình? Em thật sự khiến anh quá đ/au lòng!"
Cái tài đổ lỗi ngược thật là đỉnh cao.
Vài câu đã biến tôi thành kẻ đ/ộc á/c.
Nhưng rõ ràng tôi biết sự thật, nên chẳng chút áy náy, thậm chí còn bình thản đưa tay ra.
"Thẻ phòng." Tôi chỉ nói hai từ.
Bạch Phương Tự luống cuống nuốt nước bọt, rồi như hạ quyết tâm, lấy thẻ trong túi đặt vào tay tôi, nhưng không quên nói: "Nếu bên trong chẳng có gì, thì lòng tin của chúng ta tan vỡ. Thính Thính, quyết định nằm ở em."
Hừ... Dùng đò/n áp lực tâm lý với tôi à.
Tôi nhìn thẻ phòng, rồi liếc nhanh qua Bạch Phương Tự.
Hắn căng thẳng nhưng giả bộ vô tội, biểu cảm thật hài hước.
Nhưng tôi đang đói, chẳng muốn đùa dai làm gì.
Ném lại thẻ phòng, tôi quay lưng bước vào thang máy xuống nhà hàng.
Bởi nếu bắt tại trận, hai bên đều mất mặt.