Cắn Chặt Không Buông

Chương 14

14/08/2025 11:45

Tiếng nhạc metal nặng nề bên ngoài quán bar đ/ập vào màng nhĩ tôi nhưng trong phòng riêng lại im lặng như tờ.

“Sếp Hạ, hay là anh cứ nói chút gì đó đi?”

Không khí trong căn phòng này yên tĩnh đến mức q/uỷ dị.

“Được rồi, vậy để anh kể cho em về khoảng thời gian trước kia, lúc anh nghe tiết mục radio của em nhé?”

Tuyệt vời, nhiều chủ đề quá, cứ phải nói điều mà tôi không muốn nghe nhất.

“Một thời gian dài trước kia, anh từng bị chứng mất ngủ trầm trọng vào ban đêm. Cứ đến đêm anh thường không ngủ được thì lại dựa vào trình của em để ngủ.”

“Nói vậy trình của tôi thật sự có tác dụng thôi miên sao?”

Tôi cũng phải thừa nhận rằng đó là một trình hỗ trợ giấc ngủ.

Chỉ có một vài nhân viên trong trình đó, thậm chí đôi khi ngay cả lúc tôi đang kể chuyện bên trong thì mọi người ở bên ngoài cũng đều ngủ mất tiêu.

“Tại sao em lại muốn làm công việc b/án thời gian đó? Ban đêm phải làm việc, buổi sáng còn phải đến lớp.”

“Ki/ếm tiền chứ gì.”

Lúc đó chỉ cần ki/ếm được tiền thì mệt hay không đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của tôi.

Học phí và chi phí sinh hoạt đ/è nặng lên đầu tôi buộc tôi phải tiến về phía trước.

Hạ Minh Duyên cười, thả lỏng người và dựa vào ghế sofa, đong đưa ly rư/ợu trong tay.

“Cảm ơn trình của em lúc ấy, nếu không anh thật sự chẳng biết làm sao để chịu đựng những đêm dài.”

Trong khi nói chuyện, Hạ Minh Duyên cũng bắt đầu kể về quá khứ của mình.

Bởi vì cha mẹ qu/a đ/ời lúc anh ta đang còn nhỏ nên công ty luôn nằm trong tay chú bác. Sau khi tốt nghiệp đại học, để có thể lấy lại công ty thì mỗi ngày anh ta đều phải ở trong trạng thái căng thẳng tột độ.

“Lúc đó anh còn thường gọi vào đường dây nóng của trình.”

Vị khán giả nhiệt tình đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi, cùng tôi trải qua qua vô số đêm tối khó khăn.

Đêm đó, chúng tôi trò chuyện rất lâu, tựa như những cuộc điện thoại lúc đêm muộn mà chúng tôi từng trải qua.

Uống đến nỗi tôi bắt đầu cảm thấy cuộc nói chuyện dần trở nên mơ hồ, vì vậy chỉ có thể gọi tài xế đưa chúng tôi trở về.

Hạ Minh Duyên bảo tài xế đưa tôi về trước, tôi cũng không muốn mang cái thân nồng nặc mùi rư/ợu này chen vào tàu điện ngầm, vì vậy gật đầu đồng ý.

“Có phải bây giờ anh nói gì thì em cũng đồng ý không?”

Lúc tôi đang bối rối thì anh ta bất ngờ lao tới.

“Anh muốn ở bên em, em đồng ý chứ?”

“Anh bệ/nh à?”

Người lái xe phía trước kinh hãi nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu.

Thậm chí tài xế còn muốn nhảy ra khỏi xe và bỏ chạy.

“Tại sao, chỉ vì anh là đàn ông?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
3 Miên Miên Chương 12
4 Không chỉ là anh Chương 17
6 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm