Uống thuốc Bắc không?

Chương 11

09/04/2025 17:50

Lòng tôi vì chuyện này càng lúc càng hoảng hốt, nửa đêm trằn trọc không sao chợp mắt nổi, bèn xuống lầu lấy mấy ly nước đ/á uống ừng ực.

Một bàn tay gi/ật phắt ly nước đ/á khỏi tay tôi. Tôi gi/ật thót quay đầu, thốt lên đầy ngơ ngác: "Anh cả?"

"Khó xử đến thế sao?" Hoắc Dũ Châu lại hỏi.

Dưới màn đêm, Hoắc Dũ Châu trông phóng khoáng hơn thường ngày. Anh mặc bộ đồ ngủ, mái tóc rối bù, cử chỉ phóng túng tỏa ra thứ hormone mạnh mẽ khiến tôi phải bấu ch/ặt đùi mình để không bị cuốn vào.

Tôi cúi gầm mặt, chỉ dám nhìn chằm chằm vào vũng trăng vỡ dưới chân.

Hoắc Dũ Châu xoa nhẹ đầu tôi, giọng nhẹ như mây: "Anh hiểu sự bất an của em, nhưng em có thể tin tưởng anh thêm chút nữa không?"

Tôi li/ếm môi, ngẩng đầu mơ hồ: "Anh ơi, thật sự không chữa được sao? Kỳ quá mà!"

Giọng anh bình thản như nước hồ thu: "Đây đâu phải b/ệnh, sao gọi là chữa?"

"Con người sống một đời, ăn được ngủ được thân tâm khỏe mạnh, thế là đủ rồi."

Hai bàn tay ấm áp của anh khẽ nâng mặt tôi, ngón cái nhẹ nhàng xoa ve gò má. Giọng Hoắc Dũ Châu trầm ấm vang lên: "Anh chưa từng thích ai khác, em là người đầu tiên."

Trái tim vốn dĩ không yên của tôi giờ như bị đổ thêm lon nước ngọt có ga, sùng sục nổi bong bóng.

Hoắc Dũ Châu tiếp tục: "Đây là duyên trời định, người khác muốn cũng không được."

"Hoắc Hách, em nên trân trọng."

Có lẽ tôi đã bị Hoắc Dũ Châu mê hoặc mất rồi, vô thức gật đầu như bị thôi miên.

Nụ cười đắc ý nở trên môi anh, đôi mắt thăm thẳm in bóng tôi bé nhỏ. Tôi chìm đắm trong đôi mắt ấy, hai tay siết ch/ặt vạt áo trước ngựk anh, đến lúc môi chúng tôi sắp chạm nhau cũng chẳng hay.

Tiếng quát đầy uy nghi vang lên sau lưng: "Hai đứa đang làm gì thế?"

Tôi lập tức tỉnh táo, nhận ra tư thế nh.ạy cả.m hiện tại thì tim như rơi xuống vực thẳm.

Trời ơi, ba à! Giữa đêm hôm khuya khoắt sao ba không ngủ lại đi lang thang thế này!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Được đại lão nhận nuôi, tôi gả cho thiếu gia tàn tật

Chương 6
Đại gia Vịnh Thị đến trại trẻ mồ côi để chọn lựa nhân tài. Khi đến lượt tôi kiểm tra thì ông ấy có việc đột xuất phải rời đi. Trước khi đi, Ôn Ngự liếc nhìn tôi một cái, nhàn nhạt nói: "Đứa này đạt." Kết quả là đón về nuôi mấy tháng mới phát hiện ra tôi là một đứa ngốc. Mười mấy năm trôi qua, những đứa trẻ khác đều đã trở thành những tinh anh ưu tú, phân bố ở khắp các lĩnh vực. Còn tôi thì vô tình gây ra không ít rắc rối. Ngay lúc tôi đang cảm thấy tội lỗi vì bản thân vô dụng, thì nghe thấy giọng nói dò xét vang lên từ phòng khách: "Thế lực nhà họ Hình vô cùng lớn, vừa hay chân của Hình đại thiếu gia mới bị hỏng cách đây không lâu, hôn ước cũng hủy rồi, Ôn tổng, nếu có thể để Tiểu Bát gả qua đó..." Lời còn chưa dứt, đã bị Ôn Ngự ngắt lời: "Ông còn muốn tôi kết thêm kẻ thù nữa sao?" Còn tôi thì mắt sáng rực lên, kích động thốt lên: "Ba, con gả! Người con muốn gả chính là anh ấy!!"
Hiện đại
Chữa Lành
Ngôn Tình
0
Dương Dương Chương 7