【Vợ mình đẹp quá đi mất!】

【Vợ đang tỏa sáng kìa.】

【Muốn giấu em ấy đi quá, chỉ để một mình mình ngắm thôi.】

Tôi khẽ mỉm cười. Đối diện với micro, tôi dõng dạc nói: "Cảm ơn người đã “bao nuôi” của tôi, Lục Kiêu tiên sinh!"

"Chính anh đã cho tôi biết, hóa ra trong thế giới đi/ên rồ này, vẫn có người nguyện ý cùng tôi đi/ên đến tận cùng."

Buổi lễ kết thúc. Lục Kiêu đã cầu hôn tôi ngay tại hậu trường.

Chẳng có những nghi thức hoa mỹ hay phô trương, chỉ có anh quỳ một gối xuống đất, nâng trên tay chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn, đôi bàn tay r/un r/ẩy đến mức không ra hình th/ù gì.

"Thẩm Dụ!" Giọng anh run run, "Em có nguyện ý... ở bên cạnh tên ch.ó đi/ên này mãi mãi không?"

Tôi nhìn cái bong bóng kim sắc ghi 【Chỉ số hạnh phúc 100%】 trên đầu anh, khẽ đưa tay ra, để anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay mình, "Em nguyện ý."

"Chó đi/ên sánh đôi với kẻ đi/ên, đúng là tuyệt phối."

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ sủng khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:

THIẾU GIA THẬT QUYẾT KHÔNG LÀM VẬT HY SINH

Tác giả: Hữu Lưỡng Bả Loát Tử

Ngay cái ngày được nhà hào môn nhận lại để làm thiếu gia thật, tôi đã lôi đại một cái cớ "nước rửa chân quá lạnh" để đ/á văng người bạn trai cùng thuê chung phòng trọ.

Tống Kinh Mặc khi ấy đang quỳ một gối dưới đất, bàn tay vẫn còn nắm ch/ặt lấy cổ chân tôi.

Nghe thấy lời tuyệt tình đó, anh ta hơi ngẩng đầu lên, hỏi khẽ: "Chỉ vì lý do này thôi sao?"

"Dĩ nhiên là không chỉ có thế!" Tôi bắt đầu liệt kê tội trạng của anh ấy, "Còn vì anh là kẻ vô tích sự, chỉ có thể đem tôi đến cái nơi rá/ch nát cửa sổ lùa gió, cách âm thì tệ hại thế này mà ở! Đã thế người ngợm thì thô kệch, ra tay lúc nào cũng nặng nề, lần nào tôi cũng đ/au đến phát khóc!"

Tống Kinh Mặc không đáp lời, anh ta chỉ lẳng lặng dùng ánh mắt tiễn tôi ra khỏi cửa.

Nào ngờ đâu, ngay giây phút vừa mới bước chân ra khỏi cửa, tôi bỗng nhìn thấy những dòng chữ chạy ngang qua trước mắt:

【 Hóa ra là vậy, thảo nào phản diện mới quyết định khôi phục thân phận để trở về hào môn. 】

【 Chậc chậc, nếu vị tiểu thiếu gia này biết được chính vì những lời nói hôm nay của mình mà khiến phản diện triệt để hắc hóa, liệu cậu ta có hối h/ận không nhỉ? 】

【 Có ai thấy cậu tiểu thiếu gia vật hy sinh này chính là t.h.u.ố.c an thần của phản diện không? Cậu ta vừa đi một cái là phản diện bắt đầu phát đi/ên ngay, tôi xin phép mặc niệm cho nam chính ba giây trước vậy. 】

01.

Bàn tay đang xách vali của tôi bỗng khựng lại. Tôi ngơ ngẩn quay đầu, nhìn người đàn ông đang ngồi bên mép giường.

Chiếc giường tồi tàn này vừa hẹp vừa nhỏ, chỉ cần khẽ động đậy là sẽ phát ra những tiếng kêu "kẽo kẹt" nhức tai. Tống Kinh Mặc dáng người cao lớn, bộ dạng anh ta co rúm trên chiếc giường này trông thật đáng nghiệp, huống chi trên đó còn phải nằm thêm cả tôi.

Mùa Đông hai đứa ôm nhau thì còn thấy ấm áp đôi chút, nhưng cứ hễ đến mùa Hè, tôi lại hất tung cái chăn mỏng mà anh ta đắp trên rốn mình ra, rồi thẳng chân đạp cái "lò sưởi di động" bên cạnh xuống đất. Anh ta bất lực, chỉ đành nằm nghiêng sát mép giường, cứ thế chịu đựng suốt cả đêm dài.

Chiếc giường nhỏ này, mới hôm kia thôi còn bị chúng tôi dày vò đến g/ãy mất một chân. Tống Kinh Mặc phải nhặt mấy viên gạch vỡ về để kê tạm. Trông nó chẳng ra ngô chẳng ra khoai, x/ấu xí vô cùng.

Người đàn ông ngồi bên mép giường lúc này đang rũ mắt, tay vẫn còn cầm chiếc khăn bông vừa mới dùng để lau chân cho tôi. Cả người anh ta chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.

Thế nhưng tôi cứ có cảm giác, Tống Kinh Mặc lúc này rất giống một chú ch.ó lớn bị chủ bỏ rơi, đến đuôi cũng chẳng buồn vẫy nữa.

Trong căn phòng này, đâu đâu cũng vương vít hơi thở của tôi. Ngoại trừ chiếc vali mới m/ua này ra, tôi không định mang theo bất cứ thứ gì khác. Dù sao thì sau này tôi đã là thiếu gia chân chính của hào môn rồi, muốn gì mà chẳng có.

Có lẽ nhận ra tôi vẫn đứng ch/ôn chân ở cửa không nhúc nhích, Tống Kinh Mặc ngước mắt lên, giọng nói có chút khàn đặc: "Tiểu Trì?"

Anh ta đứng dậy, tiến về phía tôi chỉ trong vài sải bước.

Tống Kinh Mặc đang mặc một chiếc tạp dề khoét sâu, màu hồng phấn lại còn đính nơ bướm.

Hôm kia sau khi anh ta chọc tôi gi/ận, tôi đã ngó lơ anh ta suốt một thời gian dài.

Anh ta cuống quýt hỏi tôi phải làm sao mới hết gi/ận, thế là tôi nghĩ ra một cách để hành hạ anh ta: bắt anh ta sau này cứ về nhà là phải mặc chiếc tạp dề nơ bướm này.

Tống Kinh Mặc đã đồng ý.

Lúc này đây, chiếc tạp dề khẽ đung đưa theo nhịp bước của anh ta, để lộ ra những vết răng và vết cào chi chít bên dưới.

Anh ta nhìn tôi đầy dè dặt và cầu khẩn: "Không đi nữa, có được không?"

02.

Tôi không đồng ý. Chiếc Rolls-Royce bản giới hạn của nhà tôi đã đỗ ngay dưới lầu rồi. Đang yên đang lành có cuộc sống vinh hoa không hưởng, lại ở đây cùng Tống Kinh Mặc chịu khổ trong cái phòng trọ rá/ch nát này, chẳng phải là đầu óc có vấn đề sao?

Tôi đẩy Tống Kinh Mặc ra. Sức lực của người đàn ông này rất lớn, trước đây dù tôi có khóc lóc m/ắng mỏ đòi đẩy ra, anh ta vẫn bất động như núi. Vậy mà lúc này, tôi lại đẩy anh ta ra một cách thật dễ dàng.

Tôi nghiến răng nói: "Cứ vậy đi, Tống Kinh Mặc. Tôi không chịu nổi khổ cực đâu. Lúc trước tìm đến anh cũng chỉ vì thấy anh đối tốt với tôi thôi. Sau này anh nên mở mắt ra mà nhìn, tìm người nào đó cũng đối tốt lại với anh ta."

Nói xong, tôi dứt khoát quay người xuống lầu.

Trong cầu thang nồng nặc mùi khói dầu từ thức ăn của hàng xóm. Đợi đến khi đẩy cánh cửa sắt hoen gỉ ra, không khí bên ngoài thật trong lành.

Tài xế ân cần nhận lấy vali rồi mở cửa xe cho tôi.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, bước lên xe.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời khỏi con hẻm chật hẹp, những dòng chữ trước mắt vẫn tiếp tục chạy:【 Không lẽ phản diện này là kẻ cuồ/ng nhan sắc sao? Tôi thấy tên thiếu gia vật hy sinh đ/ộc á/c này ngoài gương mặt ra thì chẳng được tích sự gì. Anh ta vậy mà lại vì tên vật hy sinh này mà quay về cái gia đình khiến anh ta kinh t/ởm kia sao? 】

【 Đất diễn của thiếu gia vật hy sinh cũng chẳng còn bao nhiêu nữa đâu. Ba mẹ hào môn của cậu ta sẽ sớm nhận ra đứa con này mục nát không thể c/ứu vãn, thuần túy chỉ là một đóa hoa tơ hồng (Thố Ti Hoa) sống bám vào người khác mà thôi. 】

【 Mất đi chỗ dựa là trùm phản diện luôn phục tùng mình mọi bề, lại thêm cảnh ba không thương mẹ không yêu, cậu ta mới tìm cách tiếp cận nam chính. 】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vừa Gặp Đã Phải Lòng

Chương 11
Thái tử gia giới Kinh khuyên không hề biết nghệ danh của tôi. Thấy chương trình cố tình gán ghép couple, anh ta dứt khoát từ chối: “Bớt dở mấy cái trò buồn nôn này đi, cái chương trình rác rưởi gì thế này? Ông đây không quay nữa!” Thế là với tư cách là “bạch nguyệt quang” thời niên thiếu của anh ta, tôi vừa mới về nước đã bị fan của anh ch/ửi thẳng lên hot search. [Cái loại đàn ông hãm, ch*t đi cho rảnh n/ợ, loại ti tiện thì cút càng xa càng tốt!] Tôi không cam lòng, gửi tin nhắn trực tiếp cho anh ta: [Anh còn nhớ Tần Vọng Thư không?] Đối phương trả lời ngay lập tức: [Cái tên này, loại như cậu không xứng nhắc đến.] Nói xong, anh ấy chặn tôi luôn. Cho đến khi tham gia show thực tế livestream, tôi xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt... Thế là màn “lật mặt” hú hồn bắt đầu: [Ơ kìa, chuyện này là sao thế? Sao bảo bối không nói mình đẹp thế này từ sớm? Làm chúng tôi hiểu lầm.] [Mẹ nó chứ, tôi xin phép thực hiện combo xoay vòng nhảy múa, lộn nhào 360 độ rồi quỳ trượt chân xuống cầu hôn luôn!] [Đợi đã, đến mỹ nam như thế này mà Chung cẩu kia còn không thích, thế định yêu thần tiên chắc?] Còn Thái tử gia Chung Thời Việt, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mặt tôi trên sóng truyền hình, đôi bàn tay anh ta r/un r/ẩy vì kích động. Anh ta lập tức gọi điện cho đạo diễn: “Để tôi quay lại chương trình thì trả bao nhiêu tiền?” Đạo diễn ngớ người: “5 triệu tệ.” Giây tiếp theo, tiếng thông báo tiền đã chuyển khoản vang lên: “Chuyển rồi đấy.” Đạo diễn: [?????] Ủa, không phải tôi nên trả tiền cát-xê cho cậu sao?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1.05 K
Cẩm Đường Chương 12
MÃ NÔ Chương 9: HẾT
THOÁT VAI Chương 15: HẾT