Rước Quỷ Vào Nhà

Chương 7

18/09/2025 08:21

7.

“Đúng đúng, tôi kết hôn rồi… Nhưng tôi nào dám mời anh tới, nhỡ anh lỡ mồm nói hớ thì sao… haha. À, mấy ông anh mà tôi giới thiệu cho anh, thấy được chứ? Toàn khách quen của tôi đấy… nhưng nhớ đừng cho họ số liên lạc của tôi nha.”

“Anh ta không phát hiện gì đâu, diễn xuất của tôi đỉnh lắm… Mẹ anh ta còn tưởng tôi còn trinh kìa! Hahaha…”

“May mà bác sĩ mà anh giới thiệu làm ca phẫu thuật giỏi. Hôm đó tôi còn chuẩn bị d/ao lam, sợ không ra m/áu thì tự c/ắt tí, để có ‘chứng cứ’. Không ngờ ga giường vẫn có vết, một vạn mấy kia coi như đáng giá rồi.”

Cúp máy, cô ta vừa ăn nho, vừa uống nước táo, còn nghêu ngao hát, thảnh thơi trong chính phòng ngủ của tôi.

Tôi lập tức lưu lại đoạn video. Trước đây tôi chỉ nghĩ cô ta không trong sạch như Lưu Thúy Phương miêu tả.

Không ngờ, cô ta còn phạm pháp.

Tôi lại tua lùi về đoạn giám sát trước đó.

Ngày Lưu Thúy Phương phát b/ệnh chính là sau đêm tân hôn. Hôm ấy bà ta nấu một bàn đầy thức ăn, cả nhà ba người vui vẻ ăn bữa cơm đầu tiên sau hôn lễ.

Cảnh Ảnh còn tỏ ra ngượng ngùng như dâu mới.

Ăn được một lúc, Lưu Thúy Phương bỗng ngã ngửa ra sau. Nghiêm Thần hốt hoảng gọi “mẹ!”, còn Cảnh Ảnh thì gọi điện cấp c/ứu.

Nhưng trước khi bà ta ngã xuống, câu cuối cùng chính là:

“Hôm mẹ nhìn thấy Cảnh Ảnh lần đầu, đã thấy con bé hiền lành thông minh, sau này chắc chắn là vợ hiền mẹ đảm. Hai đứa cũng mau cho mẹ có cháu nhé…”

Quả nhiên, lại nhắc tới “cháu”.

Trong hình ảnh, ngay sau lưng Cảnh Ảnh, con q/uỷ nhi cầm ống hút trên bàn hung hăng đ/âm vào đầu Lưu Thúy Phương, sau đó phồng má thổi mạnh.

Chỉ thổi hai hơi, bà ta đã ngất xỉu.

Nghiêm Thần sau đó nói mẹ mình trong n/ão có khối u… Chẳng lẽ, chính là thứ q/uỷ nhi thổi ra?

Nghĩ đến đây, toàn thân tôi nổi da gà. Tôi đã mơ hồ hiểu được:

Ba con q/uỷ nhi ấy đối với người mẹ Cảnh Ảnh có một sự chiếm hữu bi/ến th/ái.

Bởi vì chúng bị phá bỏ từ trong bụng, không thể đến với thế giới này. Nên càng không cho phép bên cạnh mẹ xuất hiện bất kỳ đứa trẻ nào khác.

Chúng muốn chiếm trọn tình yêu của người mẹ. Hễ ai vừa có ý niệm “để Cảnh Ảnh sinh con”, chúng sẽ dùng cách thức tàn đ/ộc để b/áo th/ù.

Tôi nhân lúc trong nhà chỉ còn lại mình Cảnh Ảnh thì gọi điện đến máy bàn . Lúc đầu cô ta còn giả vờ kiểu cách, làm bộ làm tịch, cho đến khi tôi nói:

“ Tao biết mày từng nạo th/ai hai lần, trong đó còn có một cặp song sinh.”

Cảnh Ảnh im lặng một thoáng.

“ Muốn gì thì nói thẳng đi.”

“ Mày thuyết phục Nghiêm Thần đưa tao 150 vạn, căn nhà này sẽ thuộc về bọn mày.”

“ Nếu tao không đồng ý thì sao?”

“ Mày nên nghĩ thử xem, nếu đồng ý thì sao? Tao biết Nghiêm Thần dành dụm được một khoản, mày muốn hắn đem số tiền đó đổ vào chữa b/ệnh cho mẹ hắn, hay m/ua một căn nhà đứng tên hai vợ chồng? Lập trình viên mà, biết đâu một ngày nào đó đột tử, căn nhà ấy cuối cùng chẳng phải sẽ là của mày sao?”

“ Khó khăn lắm mày mới rửa tay gác ki/ếm, chắc cũng không muốn quay lại cái nghề ‘mở cửa đón khách’ chứ?”

Cảnh Ảnh là kẻ khôn ngoan, tôi tin cô ta sẽ biết chọn thế nào. Quả nhiên, mấy ngày sau, Nghiêm Thần gọi điện cho tôi, nói muốn m/ua lại căn nhà này.

“ Cái đó… có thể cho tôi trả góp không? Dù sao trong nhà…”

“ Không được.” Tôi c/ắt lời hắn.

“ Lương năm của anh 50 vạn, ba năm là m/ua được rồi, số tiền này với anh không tính là nhiều. Huống hồ, căn nhà này m/ua đến giờ cũng tăng giá, phần chênh lệch đó tôi không lấy.”

Thực ra tôi không hề tốt bụng.

Chỉ là mấy hôm nay, tôi qua camera giám sát thấy phía sau Cảnh Ảnh, oán khí q/uỷ nhi ngày càng dày, ngay cả Nghiêm Thần cũng bị ảnh hưởng, cả người ủ rũ, sa sút tinh thần.

Tôi từng thấy nhiều người bị oán khí bao phủ, chẳng mấy chốc đều ch*t bất đắc kỳ tử.

Linh cảm mách bảo, cả nhà Nghiêm Thần nhiều nhất chỉ sống được nửa năm. Nếu giờ không lấy tiền, về sau e rằng có muốn cũng chẳng lấy được.

Trong điện thoại, Cảnh Ảnh dịu giọng nũng nịu: “ Anh cứ đồng ý đi, tiền thì xoay xở là có.”

Nghiêm Thần nghĩ ngợi rồi gật đầu, bảo trong vòng một tuần sẽ gom đủ tiền.

Tôi tất nhiên đồng ý.

Một tuần sau, Nghiêm Thần thật sự chuyển 150 vạn, xin nghỉ nửa ngày để cùng tôi đi làm thủ tục sang tên. Tôi cầm ch/ặt Phật bài, cắn răng đến Cục nhà đất, vội vã ký giấy tờ, chỉ sợ bị vấy phải oán khí trên người hắn.

A Di Đà Phật, có tiền trong tay là xong.

Cha mẹ sợ tôi vì chuyện của Nghiêm Thần mà chán nản, liền hẹn cho tôi đi xem mắt.

Người đó là con trai của bạn cũ cha mẹ. Coi như môn đăng hộ đối, ảnh chụp thì tuấn tú nho nhã, lại làm việc trong cơ quan nhà nước , mẫu người cha mẹ rất thích.

Tôi vốn rảnh rỗi, liền đồng ý đi gặp.

Không ngờ gặp mặt rồi mới thấy, Tiêu Hà ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh, bữa cơm hôm ấy nói chuyện rất hợp ý.

“ Nghe bác trai bác gái nói cô mới thất tình sao?”

Anh cẩn trọng hỏi, “Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn biết hai người còn có khả năng quay lại không?”

Tôi bật cười: “Anh ta kết hôn rồi.”

Trên gương mặt Tiêu Hà thoáng hiện nụ cười: “Nhanh vậy sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7