Từ mắt mèo, chúng tôi không thể nhìn thấy phòng 217.
Chúng tôi nhẹ nhàng mở cửa, cố nhìn qua khe hẹp vào phòng 217.
Bên trong tối om, chẳng thấy gì rõ ràng.
"Lưu Vũ! Lưu Vũ!"
Tôi bám vào khe cửa gọi lớn.
Phòng 217 vẫn chìm trong tĩnh lặng ch*t chóc, không một lời đáp lại.
"Vào xem đi, tôi thấy bất an quá." Dương Liễu nhíu mày, quay sang nói với tôi.
Tôi biết hai người họ vốn thân thiết, thường ngày vẫn trò chuyện rôm rả.
Dù trong lòng sợ hãi vô cùng, nhưng thấy Dương Liễu đã bước ra hành lang, tôi đành lẽo đẽo theo sau.
Vừa định gõ cửa phòng 217, tay tôi chạm vào cánh cửa thì nó... tự động mở tung!
Cánh cửa phòng Lưu Vũ đã không hề khóa!
Rèm cửa kéo kín mít, bên trong còn tối hơn cả hành lang.
"Lưu Vũ... cậu còn ở đó không?" Tôi dò dẫm trong bóng tối thì thào.
Vẫn im lặng.
"Mùi gì thế này?"
Dương Liễu bỗng nhíu mũi hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
Tôi cũng ngửi thấy thứ mùi kỳ lạ - một thứ mùi tanh nồng nặc xộc thẳng lên mũi.
"Có gì đó không ổn!"
Sắc mặt Dương Liễu biến đổi, cô ấy lao vào trong phòng.
Trong ánh sáng mờ ảo, một khối đen sì nằm bẹp dưới nền gạch lờ mờ hiện ra.
Hai chúng tôi bật đèn điện thoại, tiến gần hơn một bước...
Một th* th/ể đẫm m/áu nằm giữa nhà hiện ra trước mắt!
Chính là Lưu Vũ - người mới nhắn tin cho chúng tôi vài phút trước!