Lúc này tôi mới biết, cậu ta tên là Tống Nhất Chu.

Vẫn đang học đại học, sinh viên khoa Luật của Học viện Chính pháp ngay gần đây.

"Anh làm nghề gì thế?"

"Tôi á?" Tôi gãi gãi đầu, "Làm biên tập văn học cậu không biết đâu nhỉ? Tức là bên ngành phim ảnh ấy, bình thường sẽ giúp nhà sản xuất, biên kịch đọc kịch bản rồi sửa chữa kịch bản các thứ."

"Giỏi quá," Mắt Tống Nhất Chu sáng rực lên, "Thế anh đã từng làm phim nào rồi?"

Tôi ngại ngùng, vẻ mặt sượng trân: "Tạm thời thì... vẫn chưa có..."

Tống Nhất Chu cười: "Sau này chắc chắn sẽ có mà."

Tôi ngồi khoanh chân trên sofa nhìn cậu ta nấu ăn, tiện thể chuyển chủ đề: "Sao cậu không ở ký túc xá?"

Biểu cảm của Tống Nhất Chu khựng lại một tích tắc.

Giây tiếp theo, cậu ta quay đầu sang chỗ khác: "Không thích ở, ồn ào lắm."

"Ừm, cũng đúng."

Thật ra tôi cũng rất hiểu.

Dù sao thì tầm tuổi này tụi nhỏ đứa nào cũng có chút nổi lo/ạn, hơn nữa tính cách của Tống Nhất Chu nhìn qua đã thấy không phải kiểu dễ gần.

Thêm vào đó, ký túc xá đại học mà, nhất là ký túc xá nam, mọi người sinh hoạt thường không được ý tứ cho lắm.

Trông cậu ta có vẻ mắc b/ệnh sạch sẽ, chắc cũng chẳng chịu nổi cái môi trường đó.

Cái tên Tống Nhất Chu này, nhìn thì lạnh lùng, thực chất lại là một con cún con đáng yêu.

Từ hồi quen thân với nhau, tai tôi sắp bị cậu ta làm cho ồn đến mức mọc kén luôn rồi.

"Anh, có ăn sáng không?"

"Anh, có muốn đi xem phim chung không?"

"Anh cứ nh/ốt mình trong phòng cả ngày rồi, cùng xuống lầu đi dạo chút đi?"

"Anh, em muốn đến cái quán lẩu mới mở ăn thử, anh có muốn ăn không?"

"Anh, anh đang livestream đấy à?"

Tống Nhất Chu tò mò ghé sát đầu vào trước màn hình của tôi.

Ngay cái khoảnh khắc khuôn mặt cậu ta lọt vào khung hình.

Khung bình luận bị lag đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Ngay cả với lượng bình luận khổng lồ và tốc độ lag gi/ật rõ ràng như thế, tôi vẫn kịp chộp được vài dòng trọng tâm

[Ai vậy? Bạn trai anh hả?]

[Từ nay anh sẽ không còn bơ vơ không nơi nương tựa nữa, vì anh 1 của anh tới rồi đúng không?]

[Con q/uỷ nhỏ này mà còn dám mỏ hỗn bảo mình không phải gay?!]

[Bé Cún nhà tôi thế mà đã bị hốt đi rồi sao?! Hu hu hu hu hu trái tim vỡ nát!]

......

Tôi tê rần cả người ngay tại trận, hoảng hốt xua tay: "Tôi không phải tôi không có cậu ấy không phải nha!"

Tống Nhất Chu tò mò: "Không phải cái gì?"

Tôi lập tức bật cười chữa ngượng: "Ha ha ha ha ha đây là bạn cùng phòng thuê chung của tôi đấy..."

Sau đó "phập" một phát tắt luôn livestream.

Nguy hiểm đã được giải trừ.

Cái người này, thiệt tình!

Nửa đêm nửa hôm tự dưng chạy sang tìm tôi làm gì?

Lại còn ôm theo gối cơ chứ!

"Sao thế?"

Tống Nhất Chu vùi mặt vào gối, chỉ để lộ ra đôi mắt đen trắng rõ ràng, trông đến là đáng thương: "Hôm qua xem xong bộ phim đó, em trằn trọc cả đêm chả ngủ được ngon giấc..."

Đúng vậy, hôm qua hai đứa hẹn nhau đi xem bộ phim kinh dị mới ra rạp.

Tống Nhất Chu sợ đến mức, suýt thì ôm g/ãy cả eo tôi.

Chương 3:

Cậu ta vẫn đang nói tiếp, trong giọng điệu ngập tràn sự tố cáo: "Cửa phòng anh còn khóa trái nữa! Em gõ cửa mà anh cũng chẳng thèm để ý gì sất!"

"Có chuyện đó nữa à?"

Tôi mắc chứng rối lo/ạn giấc ngủ.

Thế nên bình thường trước khi ngủ, tôi hay phải uống một liều th/uốc ngủ nhất định.

Nên tôi hoàn toàn không nghe thấy tiếng cậu ta gõ cửa.

"Vậy hôm nay cho em ngủ chung với anh nhé?"

Á đù.

Cái tên Tống Nhất Chu cao một mét chín, vậy mà lại sợ đến mức không dám tự ngủ một mình á?!

Thằng con trai cao một mét tám là tôi đây, lòng tự cao trong chốc lát đã n/ổ tung.

Hào phóng vỗ vỗ vai Tống Nhất Chu: "Đương nhiên là được! Muốn ngủ bao lâu cũng vô tư!"

Trong mắt Tống Nhất Chu xẹt qua một tia sâu xa: "Thật không?"

"Tất nhiên rồi!"

Tống Nhất Chu liền vui vẻ hớn hở nằm uỵch xuống cái giường lớn một mét rưỡi của tôi.

Tôi á?

Bình thường nhìn cái giường này trông cũng rộng rãi phết.

Mà sao cậu ta vừa nằm xuống đã thấy nó chật chội thế này nhỉ?

Tôi cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh.

Mới phát hiện khu bình luận đang n/ổ tung.

Từ [Con ranh này số hưởng thật đấy] đến [Trông có vẻ giỏi làm tình gh/ê chắc lúc 'đẩy' phải chạm tới tận dạ dày mất].

Mắt tôi tối sầm lại, căn bản là không rep nổi nữa.

Đành dự định để ngày mai đăng riêng một cái video giải thích.

đá/nh răng rửa mặt với tốc độ ánh sáng xong xuôi, tôi lật chăn ra.

Còn chưa kịp nằm thẳng, trên eo đột nhiên có một cánh tay vòng qua.

Tôi: "?"

Tống Nhất Chu: "?"

Cậu ta giải thích: "Anh à, tay chân em dài quá, nằm ngủ theo thế nghiêm trong quân đội thì không thoải mái..."

Tôi: "... Được rồi, cậu cứ gác đi."

Anh em tốt “gác” tay lên eo thôi mà, dù sao thì lát nữa tôi ngủ say rồi cũng chẳng có cảm giác gì sất.

Tôi thành thạo lấy th/uốc ra.

Đang định nuốt thì cậu ta tò mò lại lên tiếng: "Anh, đây là th/uốc gì vậy?"

Tay tôi khựng lại: "À, anh ngủ không ngon, thế nên trước khi ngủ cần uống th/uốc ngủ, do bác sĩ kê đấy.

"Uống th/uốc vào là ngủ say như ch*t luôn, cho nên hôm qua cậu gõ cửa anh mới không nghe thấy."

"Ra là vậy..." Trong mắt Tống Nhất Chu xẹt qua một màu u tối.

"Được rồi, ngủ thôi."

Tôi tắt đèn đi, cánh tay của Tống Nhất Chu trên eo tôi tìm được một vị trí cực kỳ thoải mái.

Một đêm ngon giấc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
237
2 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
3 Người giúp việc Chương 10
4 Thanh nữ Chương 10
8 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm