Trong mắt Lưu Thành Phát xuất hiện sự hoảng lo/ạn rõ rệt.

“Anh thấy một cô gái như thư ký Châu không dễ gì nên mới chia cho cô ấy một vài khoản đầu tư nhỏ, đó là cổ tức bình thường mà cô ấy nhận được!”

Vương Phượng Mai không tỏ ra yếu thế.

"Trong công ty có mấy thư ký với giám đốc, sao anh đề bạt cô ta mà không đề bạt người khác.”

Lưu Thành Phát nằm trên giường, quay người, nhắm mắt.

"Anh không thể nói rõ cho em được, anh vừa mới khỏi bệ/nh đã bị em chọc tức!”

Cơn gi/ận của Vương Phượng Mai ngay lập tức tắt dụi.

Chắc hẳn cũng cảm thấy Lưu Thành Phát bị bệ/nh, không nên cãi nhau với anh ta.

Sắc trời dần tối, tôi dặn dò Lưu Thành Phát tập trung tinh thần vào người giấy.

Tia nắng cuối cùng biến mất ở đường chân trời, Lưu Thành Phát cũng chầm chậm nhắm mắt lại giống như đang ngủ.

Tôi lấy bát hương đặt ở vị trí phía đông.

Thắp ba nén hương.

Ba nén hương lặng lẽ ch/áy hết, tôi ra hiệu Vương Phượng Mai đỡ Lưu Thành Phát ngồi dậy, đ/ốt cằm anh ta giống như đ/ốt người giấy lần trước.

Sau mấy phút, anh ta bắt đầu quơ quàng hai tay, mở bừng mắt kêu lớn.

"Đừng qua đây! A! C/ứu mạng! Đừng qua đây…”

Vương Phượng Mai vội vã giữ ch/ặt hai tay anh ta.

"Lão Lưu, là em, lão Lưu!”

Lưu Thành Phát vùng vẫy một lúc, cuối cùng cũng mở trừng mắt nhìn rõ người trước mặt.

Quay trở lại hoàn cảnh quen thuộc, Lưu Thành Phát ngẩn người hồi lâu, sau đó khóc lớn.

"Đừng khóc nữa, anh đã nhìn thấy gì, vị trí ở đâu?”

Lưu Thành Phát giàn giụa nước mắt, tay chân vụng về như đứa trẻ con.

"Tôi nhìn thấy… nhìn thấy m/a nữ, cô ra nói muốn đưa tôi đi, muốn đưa tôi đi!”

Tôi nhíu đầu mày.

"Vị trí, anh đã đến nơi nào còn nhớ không?”

Mắt Lưu Thành Phát lóe sáng, do dự hồi lâu mới nói lên lời.

"Là… khu chung cư Hưng Hải.”

"Khu chung cư Hưng Hải?”

Vương Phượng Mai chợt tỉnh ngộ.

"Khu chung cư Hưng Hải không phải là nhà của thư ký Châu à? Em đã nói là tiện nhân này mà anh còn cứ bảo vệ cô ta!”

Vừa nói, Vương Phượng Mai tức tối đ/á/nh lên người Lưu Thành Phát mấy cái.

"Bây giờ không phải lúc tranh cãi, mau đến khu chung cư Hưng Hải, lấy lại sinh thần bát tự của anh Lưu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm