Nhưng học kỳ này Cố Hoài lại có biểu hiện bất thường.
Cậu ấy chủ động đòi ngủ cùng tôi.
"Mùa đông đến là người mày lạnh ngắt, tao sưởi ấm cho mày."
Tôi nhìn Cố Hoài đã leo lên giường mình.
Tôi không hiểu.
Lại còn th/ù dai nữa chứ.
Chẳng phải trước đây sống ch*t không chịu ngủ cùng tôi sao?
Giờ lại muốn rồi?
Nằm mơ đi!
Mấy mùa đông qua tôi đã vượt qua thế nào cậu ấy đâu có biết!
Đêm đầu tiên Cố Hoài đòi ngủ chung, cậu ấy thất bại.
Đêm thứ hai.
Đêm thứ ba.
......
Đêm thứ n.
Lưu Tử Trừng nhìn không nổi nữa, hỏi: "Hai cậu đang chơi trò chơi mới gì à?"
Người bạn cùng phòng khác là Lương Chu nói: "Ôi dào, Tiểu Triều, cậu cứ cho lão Cố lên ngủ đi, mấy hôm nay cậu ấy sắp thành oán phụ đến nơi rồi."
Cái ánh mắt trông ngóng đó kìa.
Chậc, không nói nổi nữa.
Tôi nhìn Cố Hoài: "Cậu có giường riêng cơ mà, việc gì cứ phải chen chúc với tôi......"
Hành động tiếp theo của Cố Hoài khiến tôi há hốc mồm.
Cậu ấy lấy cốc đi hứng đầy một ly nước.
Sau đó......
Hất thẳng lên giường của chính mình???
"Triều Nhi, tao không có giường để ngủ rồi, mày thu nhận đi."
Tôi: ............???
Cạn lời.
Cuối cùng tôi vẫn để Cố Hoài leo lên ngủ cùng.
Dù sao tôi cũng chẳng phải thực sự quyết tâm không cho cậu ấy lên ngủ.
Tôi chỉ là tức vì cách cậu ấy đối xử với tôi trước đây, không hànhz hạz cậu ấy vài hôm thì trong lòng tôi không thấy thoải mái.
Ngày Cố Hoài không cho tôi ngủ cùng là chuyện gì xảy ra nhỉ.
Sáng hôm đó tôi đang ngủ ngon lành trong lòng cậu, kết quả Cố Hoài không biết lên cơn đi/ên gì, đột nhiên nhảy xuống giường chạy thẳng vào phòng tắm.
Lâu thật lâu mới ra.
Tối hôm đó khi tôi tìm đến đòi ngủ cùng, cậu ấy không cho tôi ngủ nữa.
Tôi đã ngủ quen rồi, không chịu, cậu ấy liền quát tôi.
Tôi cãi nhau một trận lớn với cậu ấy, về nhà càng nghĩ càng tức, cuối cùng tức đến phát khóc, khóc không thở nổi, làm cả hai gia đình sợ hãi.
Cố Hoài dỗ dành tôi suốt ba ngày trời.
Sau đó tôi cũng không ngủ chung với cậu ấy nữa.
Cố Hoài nằm vào trong chăn của tôi, rất biết ý mà ủ ấm tay chân lạnh ngắt của tôi.
Tay tôi đặt lên cơ bụng cậu ấy để ủ ấm, chân tôi gác lên bắp chân cậu ấy để làm nóng.
Người Cố Hoài lúc nào cũng rất nóng, đặc biệt là mùa đông, giống như một cái lò sưởi di động, ấm áp vô cùng.
"Lâm Triều."
"Ưm?" Trước khi tôi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy Cố Hoài gọi mình một tiếng.
Mi mắt tôi nặng trĩu, không mở ra nổi, chỉ cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm chạm vào trán mình.
Không quan trọng, tôi buồn ngủ ch*t đi được, trực tiếp ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi bị nóng mà tỉnh giấc.
Cố Hoài ôm tôi ch/ặt quá, nóng quá đi mất.
Tôi muốn nhích sang chỗ nào mát hơn một chút.
Tôi cứ thế cựa quậy không ngừng trong lòng cậu.
Khi tay tôi chạm phải một thứ rất......, cả người tôi cứng đờ lại.