Năm 12 tuổi, tôi bị tống vào trường nội trú.

Sáu năm sau đó, ngoại trừ tiền sinh hoạt phí được gửi đến đúng hạn mỗi tháng thì hầu như bố mẹ chẳng hề quan tâm đoái hoài gì đến tôi. Trong khi đó, Thẩm Dục lại được bố mẹ nuôi dưỡng bên cạnh và chăm sóc vô cùng tỉ mỉ.

Chỉ vì tôi là một Beta, nên mới bị phớt lờ một cách triệt để đến như vậy.

Tôi và Thẩm Dục sinh cùng một ngày.

Năm đầu tiên bị tống vào trường nội trú, tôi đã nghĩ đủ mọi cách để trốn về nhà.

"Sao con lại về đây! Mới tí tuổi đầu mà đã học thói cúp học rồi!"

Tôi chỉ muốn được đón sinh nhật cùng gia đình thôi mà. Rõ ràng đó cũng là ngày sinh nhật của tôi, thế nhưng trên chiếc bánh kem lại chỉ viết mỗi tên của Thẩm Dục. Kể từ lần đó, tôi không bao giờ tổ chức sinh nhật nữa.

Bố mẹ đặt kỳ vọng rất cao vào Thẩm Dục. Anh ta cũng không phụ lòng mong mỏi, có năng khiếu chơi piano rất xuất sắc. Mười lăm tuổi đã có chút danh tiếng, mười tám tuổi thì được nhận vào một trường đại học âm nhạc danh giá.

Bố mẹ dồn trọng tâm bồi dưỡng Thẩm Dục, phần nhiều là vì hy vọng anh ta có cơ hội tiếp xúc với tầng lớp thượng lưu và có thể kết hôn với một Alpha ưu tú.

Những người có thể phân hóa thành Alpha đều mang trong mình bộ gen xuất chúng. Và Alpha sẽ trở thành những người xuất sắc hàng đầu trong xã hội, là sự tồn tại ở đỉnh kim tự tháp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
8 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Thuần phục Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm