Hơn một tiếng đồng hồ sau đó, tôi ngồi như ngồi trên đống lửa.
Tôi không dám quay đầu lại, cũng chẳng dám nhìn Phương Tử Kỳ.
Cứ tưởng bí mật đã được cất giấu rất kỹ, chẳng ngờ lại bị người ta dễ dàng nhìn thấu.
Tôi sợ, sợ người ngồi phía sau sẽ nói cho kẻ khác biết.
Càng sợ Phương Tử Kỳ sẽ biết chuyện, sau đó xa lánh tôi, chán gh/ét tôi.
Cả buổi tối tôi đều bồn chồn không yên.
Chẳng làm được bao nhiêu bài tập, lúc thầy Toán đi kiểm tra, không có gì bất ngờ khi tôi bị m/ắng cho một trận.
Đối với những cô cậu học trò vừa tròn mười tám tuổi như chúng tôi, chuyện này thật sự rất mất mặt.
Nhưng nếu là trước đây, tôi sẽ cố nặn ra một nụ cười, giả vờ như không quan tâm, chỉ để duy trì chút lòng tự trọng ít ỏi đến đáng thương của mình.
Còn bây giờ, tim tôi đ/ập thình thịch, vừa sợ hãi vừa buồn tủi, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Thầy Toán rời đi, tôi gục xuống bàn, lặng lẽ khóc.
Phương Tử Kỳ có lẽ đã nhìn ra sự bất thường của tôi.
Cậu ấy hơi nghiêng đầu, cũng gục xuống bàn giống tôi, ánh mắt chan chứa sự quan tâm.
"Lâm Chi Tử, đừng khóc nữa. Không làm được cũng không sao, tớ có thể dạy cậu mà."
Cậu ấy kiên nhẫn mở lời, giọng điệu rất dịu dàng, như đang dỗ dành tôi vậy.
Tôi nhìn cậu ấy, nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
Có lẽ vì đã tìm được một lý do danh chính ngôn thuận để rơi lệ, tôi có phần không kiềm chế nổi mình, hé miệng định nói gì đó, nhưng giọng lại nghẹn ngào tiếng khóc, tôi cảm thấy thật mất mặt.
Chỉ đành lắc đầu, rồi lại tiếp tục rơi nước mắt trong lặng c/âm.
Phương Tử Kỳ lại xích lại gần hơn, lấy từ trong túi áo ra một nắm kẹo, đặt hết lên bàn tôi.
"Ăn chút kẹo đi, sẽ không thấy tủi thân nữa đâu."
Tôi nhìn mấy viên kẹo rực rỡ sắc màu ấy, trong lòng càng thêm chua xót.
Đôi khi, tôi thà rằng cậu ấy đừng đối xử tốt với mình như vậy.
Mặc dù tôi biết rất rõ, cậu ấy chỉ coi tôi là bạn học, đây cũng chỉ là sự an ủi giữa bạn bè với nhau mà thôi.
Nhưng tôi vẫn không sao nhịn được.
Cảm xúc thích cậu ấy, lại mãnh liệt hơn so với lúc nãy một chút.
Cậu ấy thực sự rất tốt, chỉ là không thích tôi mà thôi.
Có điều, ngoài việc thích hay không thích, học sinh lớp mười hai như chúng tôi vẫn còn có những chuyện quan trọng hơn cần phải làm.
Cậu ấy không nói thêm gì nữa, thấy tôi ngừng khóc, liền đẩy cuốn vở bài tập đến trước mặt tôi, chỉ vào bài toán khó trên đó, bắt đầu giảng cho tôi nghe.
Thật ra tôi chẳng chữ nào lọt vào đầu cả.
Giọng cậu ấy rất êm tai, dáng vẻ cũng rất ưa nhìn.
Chúng tôi xích lại rất gần, một khoảng cách khiến tôi cảm thấy bất an.
Tim tôi đ/ập nhanh như đi/ên, nó mách bảo rằng nó vẫn không thể giấu nổi niềm vui sướng.
Tôi cố gắng biến mình trở lại thành cô nàng Lâm Chi Tử năng động quá mức của trước kia.
Viện cớ hóng hớt, tôi viết một câu lên giấy nháp, rồi đưa cho Phương Tử Kỳ.
Cậu ấy liếc nhìn, trả lại tờ giấy cho tôi, rồi dùng nắp bút gõ nhẹ lên đầu tôi.
"Bớt hóng hớt lại, nghe tớ giảng bài đây này."
Câu nói mà tôi đã viết là —— [Cậu thích Mạnh Nhan à?]
Cậu ấy không trả lời.
Nhưng khóe môi cong lên không ngớt kia, đã cho tôi câu trả lời.
Có chút đ/au lòng, nhưng tôi có thể nhẫn nhịn, vẫn có thể vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, ra vẻ vô cùng tò mò.
Chương 3:
Nhưng tôi vẫn chưa quên mối đe dọa ở phía sau lưng.
Cậu bạn ngồi sau tôi, tên là Hứa Nghiên.
Tôi và cậu không thân, chẳng nói với nhau được mấy câu, đến bạn bè cũng không tính là phải.
Nhưng thành tích của cậu cũng rất tốt.
Cậu không thích nói chuyện, cũng không có bạn cùng bàn, phần lớn thời gian đều chỉ lủi thủi một mình.
Châu Tụng Nghi thường ôm mấy bài tập khó chạy đi tìm cậu.
Nhưng tôi thì không.
Tôi thích Phương Tử Kỳ, nhờ giải bài tập là phương thức quan trọng để tôi tiếp cận cậu ấy, phải biết trân trọng chứ.
Một người mà trước đây tôi chưa từng để mắt tới.
Ngay lúc này đây, lại có sự tồn tại mãnh liệt đến vậy.
Vì cậu đã biết được bí mật của tôi.
Bí mật bị tôi giấu kín nơi đáy lòng, ngoại trừ tôi ra, chẳng ai hay biết.
Trong đầu tôi lúc này đang diễn ra một cuộc chiến tâm lý dữ dội.
Lâm Chi Tử dũng cảm thì nói: "Biết thì biết thôi, có gì to t/át đâu cơ chứ? Lẽ nào cậu ta lại đi mách Phương Tử Kỳ chắc?"
Lâm Chi Tử nhút nhát lại lắc đầu: "Nhỡ đâu thì sao? Nhỡ đâu cậu ta kể với Phương Tử Kỳ thật, thì hai người đến làm bạn cũng không được nữa đâu."
Cuối cùng, Lâm Chi Tử nhút nhát đã chiến thắng.
Bởi vì không dám đá/nh cược, cái giá phải trả quá đắt.
Cố gắng chịu đựng mãi mới đến giờ tan tự học, tôi nhanh chóng thu dọn tất cả đồ đạc, lao thẳng ra khỏi lớp.
Phương Tử Kỳ còn cười tôi: "Bình thường lề mề lắm mà? Sao hôm nay nhanh nhẹn thế?"
Tôi cười cười không đáp, chỉ vứt lại một câu "Mai gặp", rồi chạy biến đi.
Chạy ra đến cổng trường, tôi tìm một chỗ an toàn nấp vào.
Đợi mãi cho đến khi Hứa Nghiên xuất hiện, tôi bám theo phía sau cậu với khoảng cách không xa không gần, rẽ qua vài con ngõ nhỏ, xung quanh cũng chẳng có ai khác.
Thật ra tôi vẫn đang do dự, rốt cuộc có nên đi tìm cậu hay không.
Kết quả là mải mê do dự quá.
Vừa quay lưng đi, bóng người đã biến mất tiêu.
Tôi hốt hoảng chạy về phía trước, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Hứa Nghiên đâu, bực dọc đưa tay tự vỗ vào đầu mình.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo——
Dưới ánh đèn đường, một bóng người bị kéo dài thật dài, tiếng bước chân đang dần tiến lại gần.
Chàng trai phía sau cất lời: "Tìm tớ à?"