Sau Lớp Mặt Nạ

Chương 2

22/08/2026 21:24

Huống hồ kẻ ra tay lại là cái thứ cầm thú đội lốt con người, ra vẻ đạo mạo giả tạo như Hoắc Tư Niên.

Khi hắn ném tấm thẻ ra, tôi chỉ do dự chớp nhoáng đúng một giây, rồi đưa tay nhận lấy.

Tôi của lúc đó, vẫn đang mặc bộ đồng phục trường Nhất Trung, đầu đinh, ánh mắt đầy cảnh giác, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, trông như thể sẵn sàng liều mạng nhảy khỏi xe bỏ trốn bất cứ lúc nào.

Sau khi Hoắc Tư Niên nói xong yêu cầu của mình.

Tôi sững sờ một lúc, sau đó văng tục: "Anh mẹ nó bị b/ệnh à."

Nhưng hắn lại ngửa cổ, rúc vào lưng ghế cười đến r/un r/ẩy cả người.

Mẹ kiếp.

Hình như bị c.h.ử.i nên hắn sướng, thằng chả này bi/ến th/ái thật.

Chỉ là đúng lúc tôi chuẩn bị kéo cửa xe, Hoắc Tư Niên lại ném thêm tấm thẻ thứ hai sang ghế bên cạnh tôi.

Hắn hé môi, ánh mắt mang theo tư thái của kẻ bề trên:

"Mười triệu tệ.

"Ba năm sau, cậu có thể rời đi bất cứ lúc nào."

6

Tôi ngồi phịch trở lại. Không phải chỉ là b/án m.ô.n.g thôi sao, nhắm mắt mở mắt cái là qua ngay ấy mà.

Lúc đó tầm nhìn hạn hẹp, mười triệu tệ nói lấy là lấy, lại không biết số tiền này phỏng tay đến mức nào. Còn tưởng m.ô.n.g mình làm bằng vàng mới b/án được nhiều tiền đến thế.

Nhưng sau này, tôi càng ngày càng thấy có gì đó sai sai. Đến khi tôi muốn rút lui bỏ trốn thì đã chẳng còn tìm thấy đường lui nữa rồi.

Tôi đã dơ bẩn đến cùng cực rồi.

Có một lần, Hoắc Tư Niên bắt tôi đi hầu hạ Chu Vinh Hạc - một lão đại trong giới giải trí HongKong, kẻ không có việc gì làm cũng cầm chuỗi tràng hạt mà lần sờ.

Tôi vừa bước vào căn phòng trong câu lạc bộ, ánh mắt của mấy vị tai to mặt lớn bên trong đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Bọn họ kẻ thì hút xì gà, người thì cười nói gió sinh, nội dung trò chuyện toàn là những vấn đề tài chính mà tôi nghe chẳng hiểu gì.

Chỉ có tôi, cảm thấy bản thân như một món hàng đang chờ người ta ra giá. Lúc Hoắc Tư Niên vẫy tay gọi tôi qua đó, tôi đã bỏ chạy.

Khi ấy tôi chưa nổi tiếng, về cơ bản chẳng ai biết đến. Số tiền kia của Hoắc Tư Niên cũng phải đợi đến lúc hết hạn ba năm mới được chuyển hết cho tôi, thế nên tôi gần như ở trong tình trạng nghèo rớt mồng tơi.

Sau đó tôi trốn về quê chui lủi nửa tháng trời. Cho đến khi chi phí chạy thận của mẹ tôi bị Hoắc Tư Niên c/ắt đ/ứt, bà bấu ch/ặt lấy thanh chắn giường b/ệnh mà nôn ra từng búng m.á.u lớn.

Tôi đứng trong phòng b/ệnh, chân tay lạnh toát, lần đầu tiên nếm trải cảm giác bất tài và nhỏ bé của chính mình. Còn những đồng tiền khác tôi gửi về nhà, đều bị bố tôi mang đi nướng sạch vào sò/ng b/ạc.

Lúc đám người đó tìm đến cửa, chúng ùa lên chặn đ.á.n.h tôi một trận tơi bời ngay dưới tầng khi tôi vừa ra khỏi nhà đi m/ua đồ.

Gã xăm trổ kín tay mặc áo sơ mi hoa hòe xách ngược tôi từ dưới đất lên. Gã bóp ch/ặt cằm tôi ngắm nghía lật qua lật lại: "Úi chà, mã ngoài khá phết đấy, mấy bà phú bà có tiền trên thành phố chuộng cái loại này lắm, dọn dẹp sạch sẽ rồi tống nó đến quán cho ông."

Đợi đến lúc Hoắc Tư Niên tìm thấy tôi, tôi suýt chút nữa đã bị ba bà phú bà dùng bùi nhùi sắt hànhz hạz đến c.h.ế.t.

Sau khi Hoắc Tư Niên dọn dẹp sạch sẽ đám người kia, hắn ngồi xuống trước mặt tôi, chậm rãi thong thả lau sạch những ngón tay. Hắn vừa mới đ.á.n.h người.

Tôi nhìn thấy hắn tháo chiếc tay đ.ấ.m gấu loang lổ vết m.á.u ném cho thư ký của mình, giọng điệu vẫn uể oải như thường ngày: "Còn chạy nữa không?"

Tôi hung hăng trừng mắt nhìn lại hắn, bướng bỉnh muốn c.h.ế.t: "Vẫn chạy!"

Hắn vỗ tay cười lớn, hai chân dài lười biếng dang ra, rõ ràng là đang hưng phấn. Dường như cái hành động này của tôi đã làm hắn thỏa mãn đến cực điểm, đúng là bi/ến th/ái hết chỗ nói.

Sau này tôi mới biết, một kẻ có ngưỡng cảm xúc quá cao như Hoắc Tư Niên thì sự tột cùng của m.á.u và th!t mới càng dễ dàng kí/ch th/ích điểm sung sướng của hắn.

Hắn từng chút từng chút một kéo tôi vào vương quốc đầm lầy của hắn. Hắn bịt kín mắt, miệng và mũi tôi, bắt tôi phải cùng hắn th/ối r/ữa và bốc mùi.

7

Kể từ đó trở đi, tôi ngày càng trở nên ngoan ngoãn hơn. Ngoan đến mức gần như chẳng còn chút tỳ khí nào.

Quả nhiên, sự hứng thú của Hoắc Tư Niên đối với tôi dường như cũng nhạt dần. Đây là một điềm báo tốt.

Chỉ là Giang Ngự trước mắt này, cho dù Hoắc Tư Niên không giao cho tôi nhiệm vụ này, tôi cũng rất muốn làm quen với anh ta.

Ánh mắt đó mẹ kiếp quá là cuốn hút đi. Chỉ một động tác hút t.h.u.ố.c thôi cũng đã nắm thóp tôi gắt gao rồi.

Trông thấy bữa tiệc sắp tàn, Giang Ngự cũng có dấu hiệu muốn rời đi, tôi bắt đầu cuống lên quả quyết bám theo anh ta.

Trong bãi đỗ xe, tôi dùng xe của mình để ăn vạ va chạm thành công với xe của Giang Ngự. Tôi bước tới, cúi người xuống chào hỏi anh ta.

Cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra nửa góc hàm với những đường nét góc cạnh lạnh lùng. Đối phương lại không thèm nói nhảm nhiều với tôi, chỉ quăng lại một câu: "Gọi bảo hiểm giải quyết đi."

Sau đó anh ta nghênh ngang phóng xe đi mất.

Tôi tựa vào xe hút mấy điếu th/uốc, vẫn chưa nghĩ thông được. Lúc châm t.h.u.ố.c vừa nãy, rõ ràng anh ta đã mất tập trung cơ mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi nghỉ việc, gia đình vẫn bắt tôi tổ chức tiệc cho cả dòng họ miễn phí

Chương 10
Sau khi rời khỏi nhà hàng áp lực cao, Đường Dĩ Hòa trở về nhà tạm trú, vốn nghĩ rằng mình có thể nghỉ ngơi sáu tuần, nào ngờ cha mẹ đã sớm hứa hẹn thay cô đảm nhận việc tổ chức buổi tiệc gia tộc cho sáu mươi người. Từ thực đơn dán trên tủ lạnh, địa điểm tổ chức ở phòng sinh hoạt, đơn đặt hàng nhà cung cấp cho đến quyền sử dụng phòng khách, sự chuyên nghiệp của cô hết lần này đến lần khác bị xem là nguồn lực gia đình đương nhiên phải có. Khi người cô duy nhất ủng hộ cô cũng thừa nhận rằng bà từng mặc nhiên cho phép sự sắp đặt này, Dĩ Hòa cuối cùng mới hiểu ra, thứ cô thực sự cần rời bỏ không chỉ là một buổi tiệc, mà là quy tắc cũ dùng lao động miễn phí để đổi lấy cảm giác được cần đến và được giữ lại. Cô công khai rút lui khỏi việc tổ chức, chấp nhận việc chuyển đi và sự bất mãn của họ hàng, đồng thời học cách khiến công việc tại quán ăn nhỏ hai mươi chỗ ngồi có sự khởi đầu, có kết thúc và có thù lao xứng đáng.
0