14.
Nhân viên quản lý khu vực nhà m/a thoát hiểm phát hiện hệ thống giám sát chủ đề của chúng tôi bị trục trặc, đến kiểm tra mới phát hiện ra chuyện.
Tôi gỡ bỏ lệnh cấm linh h/ồn con rối, Lâm Nhã và Thư Kỳ như kiệt sức, mềm oặt đổ gục xuống đất. Cả hai được đưa vào bệ/nh viện. Sau hơn một tuần nằm viện mới được xuất viện. Nghe nói trong thời gian nằm viện, họ đã được tư vấn tâm lý không ít. Nhưng cả hai đều biết nguyên nhân là gì, vì vậy sau khi xuất viện, họ bàn bạc tìm cao nhân lợi hại hơn để b/áo th/ù. Tiện thể tìm Trương Huy tính sổ.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, Trương Huy có chút bản lĩnh, muốn mời được nhân vật lợi hại hơn hắn… sẽ phải tốn không ít công sức. Gia đình họ Lâm và Thư ở thành phố C có thế lực không nhỏ, vì vậy sự kiện đâ* c h é m trong nhà m/a đã được kiểm soát rất tốt. Trên mạng không hề có bất kỳ sóng gió nào.
May mắn thay, những ngày tiếp theo của chúng yên tĩnh hơn nhiều, cũng không còn gây rắc rối cho tôi nữa. Không biết đây có phải là sự yên tĩnh trước cơn bão lớn không.
Chớp mắt đã đến ngày thi Đại học. Ngoài cửa sổ tiếng ve sầu kêu inh ỏi, trong phòng thi, tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bút viết sột soạt. Môn Ngữ văn, thời gian đã trôi qua một tiếng rưỡi. Còn tôi, đã gục xuống bàn ngủ nửa tiếng rồi.
Lâm Nhã ngồi chéo phía trước tôi trông có vẻ bồn chồn, không ngừng rung chân. Cô ta thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi một cái, nhíu mày, như thể đang hỏi: Chuyện gì vậy? Sao lại không làm bài nữa?
Tôi ngẩng đầu nhìn giáo viên coi thi một cái. Cô giáo nhíu mày nhìn chằm chằm Lâm Nhã.
Trong lòng tôi cười lạnh: Lâm Nhã, cô là con chuột cống ăn cắp thành quả lao động của người khác. Kẻ giế* người! Hôm nay, là món quà lớn thứ hai tôi trả lại cho cô!
15.
Bài thi của Lâm Nhã vẫn không có động tĩnh, cô ta bắt đầu sốt ruột. Cô ta liên tục ho khan, thậm chí còn cả gan nháy mắt với tôi. Tôi coi như không thấy.
"Các em tự giữ gìn bài làm của mình nhé." Giáo viên coi thi nhắc nhở.
Cô ta nóng ruột như ngồi trên đống lửa. Lâm Nhã muốn thi tốt là vì bA cô ta có tình nhân bên ngoài, sinh ra một đứa con trai ngoài giá thú, vốn dĩ thấy cô ta không thể làm nên trò trống gì, định bồi dưỡng con trai riêng làm người thừa kế tương lai của Tập đoàn Lâm Thị.
Việc cô ta bịa đặt tin đồn thất thiệt trên tàu điện ngầm để vu khống ông tôi, chính là để thu hút sự chú ý của ba cô ta. Muốn ba cô ta thấy cô ta sống thảm hại đến mức nào.
Sau khi nhận được hệ thống sao chép, cô ta đã mấy lần đạt điểm nhất Khối, được mọi người tung hô rất nhiều. Thậm chí toàn trường còn tung hô cô ta như một huyền thoại học sinh cá biệt hóa siêu sao. Ba của Lâm Nhã, người trước đây ít khi về nhà, thời gian này vì thành tích của cô ta đột nhiên tăng vọt, thái độ đối với mẹ cô ta tốt hơn rất nhiều. Cũng không nhắc đến chuyện ly hôn nữa. Thậm chí còn có ý bồi dưỡng cô ta.
Nhưng cuộc sống của mình không như ý, thì có lý do để đổ lỗi cho người vô tội sao? Có lý do để trút gi/ận lên bạn học, b/ắt n/ạt bạn học sao?!
Tôi nhìn con q/uỷ nam đang lười biếng tựa vào bục giảng. Hắn mặc một bộ trường bào, thắt lưng lỏng lẻo, vạt áo nửa mở, trông giống một kẻ phong lưu lãng tử.
Hắn nói: "Khi nào nhập vào cô?"
Tôi nháy mắt với hắn. Bây giờ, chính là lúc kéo kẻ sát nhân đang được tung hô lên thần đài, xuống bùn lầy một cách tà/n nh/ẫn. Nhấn chìm cô ta xuống vũng lầy, khiến cô ta vĩnh viễn không thể siêu thoát – đó là bước thứ hai!
16.
Chỉ thấy một luồng gió lạnh buốt ập thẳng vào tôi. Hắn đã thành công nhập vào thân x/á/c. Nhìn đồng hồ trên bảng đen, còn nửa tiếng nữa. Tôi bắt đầu viết vội vàng bài luận.
Rất nhanh, Lâm Nhã cũng bắt đầu giả vờ viết. Chỉ có tôi biết, cô ta đang vẽ vời trên giấy nháp. Dù sao thì, bây giờ đáp án trên bài thi của cô ta đã tự động hiện ra rồi, không cần cô ta phải viết nữa. Để che giấu hiện tượng kỳ lạ này, cô ta đã giả vờ rất vất vả.
Tuy nhiên, lần này, bài thi của cô ta chắc chắn sẽ rất "đặc sắc". Bởi vì, con q/uỷ nam đã tạo ra những lớp sương m/ù chồng chất trong nửa bộ n/ão hỗn độn của tôi, và thực hiện một số chuyện nh.ạy cả.m trong đó. Phần này, vừa hay sẽ hiển thị trên bài thi của Lâm Nhã.
Hai mươi lăm phút trôi qua, bài luận đã viết xong. Tôi đứng dậy, nộp bài sớm. Bài của Lâm Nhã cũng đã xong, cô ta vừa định học tôi nộp bài, lại bất ngờ kêu lên: "Á?!"
Hừm, cô ta thật là ng/u ngốc. Nếu siêng năng một chút, cứ chăm chú nhìn những dòng chữ hiện ra trên bài thi, thì cũng không đến nỗi bây giờ mới phát hiện. Nhưng mọi chuyện lại trùng hợp đến thế phải không? Cô ta chỉ đọc đoạn đầu, rồi lười không thèm quan tâm nữa. Thậm chí còn chuyên tâm vẽ vời trên giấy nháp, hoàn thành một bức hình chibi của Phó Ngọc.
Giờ đây, giáo viên coi thi nghiêm khắc nhìn cô ta: "Không được gây ồn ào trong phòng thi!"
Tôi đi về phía cửa lớp, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cô ta ôm miệng, vẻ mặt không thể tin nổi và tức gi/ận nhìn tôi. Tôi nhếch môi về phía cô ta: Lâm Nhã, cô không ngờ tới phải không? Ở chỗ cô che bằng giấy nháp, tất cả các đoạn đều viết đầy – ưm ưm, a a, Yamete kudasai!