Chúng tôi ở bên nhau lâu như vậy, ngay cả tắm rửa tôi cũng từng làm thay cậu ấy, hôn qua rồi, ôm qua rồi, ngày nào cũng ngủ cùng nhau.
Nhưng mà tôi lại chưa từng chạm vào người cậu ấy.
Không phải là tôi không muốn, mà là vì tôi hy vọng cậu ấy có thể sẵn sàng và tự nguyện chấp nhận.
Nụ hôn đến lúc tình nồng thì cậu ấy sẽ trở nên căng thẳng, tôi biết cậu ấy sẽ không ngăn cản nếu tôi tiếp tục.
Nhưng mà tôi không muốn cậu ấy phải chiều theo ý tôi, tôi không muốn chỉ có tôi là sung sướng, còn cậu ấy lại nơm nớp lo âu.
Hiện tại cậu ấy lại hỏi tôi có muốn hay không: "Muốn chứ."
Cậu ấy lại hôn lên, giọng nói lí nhí: "Tôi cũng muốn."
23.
Sầm Nguyện thật sự rất thơm. Cậu ấy tựa như viên bạch ngọc thượng hạng tỏa ngát hương thơm, sẽ nương theo gia tăng của nhiệt độ cơ thể mà càng thêm ôn nhuận.
Lộ ra một chút màu đỏ ửng hồng khiến người ta say mê muốn ngừng mà không được.
Cậu ấy quá trắng trẻo lại quá non nớt. Chỉ cần chạm nhẹ một cái liền để lại vân tay. Cậu ấy hơi híp mắt, vươn tay quàng qua cổ tôi.
Cả người cậu ấy đều được tôi nâng niu ôm trọn trong lồng ng/ực: "Không cần phải cẩn thận dè dặt như vậy đâu, tôi sẽ không vỡ vụn mất đâu."
Tôi và cậu ấy cùng chìm đắm vào giấc mộng hoan ái triền miên. Cậu ấy thở dốc không ngừng, những câu từ cũng trở nên vụn vỡ.
Gọi tên của tôi đến mức hỗn lo/ạn không rõ ràng. Tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện. Đó là chuyện của kiếp trước, cậu ấy tựa vào bia m/ộ của tôi.
Ngày hôm đó trời đổ mưa lất phất, cậu ấy không che ô. Bộ âu phục màu đen trên người cậu ấy ướt sũng, những bông hoa dành dành mang đến cho tôi cũng ướt rồi.
Tóc và lông mi cũng ướt sũng. Cuối cùng đôi mắt cũng ướt át.
Cậu ấy mở miệng nói tựa như đang làm nũng: "Tôi ngưỡng m/ộ Tiểu Ngọc lắm vì có thể gọi anh một tiếng anh trai. Tôi còn chưa được gọi bao giờ. Tôi cứ nhất quyết gọi đấy. Dù sao anh cũng không nghe thấy được."
Cậu ấy phồng má, khóe mắt vô cùng đỏ.
Cậu ấy bắt đầu lén lút gọi tôi là anh, giống như Sầm Ngọc mà gọi tôi là anh Tự Thanh, cậu ấy ôm lấy di vật của tôi.
Tôi đã nghe thấy cả rồi. Nhưng mà lại không có cách nào đáp lời cậu ấy. Tình yêu của cậu ấy là khoảng trống vắng không người. Lớn lao và hoành tráng của nó, là bí mật của riêng tôi và cậu ấy.
24
Khóe mắt Sầm Nguyện phiếm hồng. Trong đôi mắt có sự vụn vỡ của những giọt nước mắt lấp lánh.
Nhưng mà lần này, không phải là vì bi thương. Tôi làm nũng cắn vành tai cậu ấy: "Ngoan, gọi anh đi."
Cậu ấy cắn môi, không phát ra tiếng.
"Vậy cứ rơi xuống tiếp nhé?"
Cậu ấy lắc lư thân người, không nhịn được bật ra âm thanh, mang theo tủi thân. Bám ch/ặt lấy bả vai của tôi.
Giọng nói mềm mại giống như đang yếu thế, giống như đang nỉ non: "Anh..."
"Ngoan lắm, sau này cứ gọi như vậy nhé."
Trước kia Sầm Ngọc gọi tôi là anh Tự Thanh, em trai tôi gọi tôi là anh cả, không có một ai gọi tôi là anh hết.
Chỉ có Sầm Nguyện mới có thể.
25
Trải qua kiểm tra, đôi chân của Sầm Nguyện thực sự đã có chuyển biến tốt đẹp. Bác sĩ nói với tôi, đó là vì kiên cường và nghị lực của chính Sầm Nguyện. Kiên trì luôn là chuyện vô cùng khó khăn.
Đúng vậy. Nhưng mà cậu ấy vẫn luôn giữ vững kiên trì và nhẫn nại đó. Đối với những chuyện mà cậu ấy đã nhận định chắc chắn.