Ngay cả khi đã kết hôn, tôi cũng luôn cẩn thận giấu giếm, không dám để Cố Văn Chiêu nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác, hèn mọn này của mình.
Lúc này, tôi càng cắn ch/ặt môi dưới, gượng cười với anh.
"Chuyện của tôi. Tôi tự mình xử lý được."
Tôi cảm nhận được giữa chân mày Cố Văn Chiêu như thoáng qua một tia khó chịu rất nhanh.
"Chuyện của cô? Cô giải quyết được sao? Đừng có cố quá."
Giây tiếp theo, anh không buồn đôi co với tôi nữa.
Anh hất cằm, lạnh lùng nói với Bưu ca: "Tổng cộng là bao nhiêu tiền?"
Trong chốc lát, anh đã trả sạch sẽ mọi món n/ợ.
"Sau này chuyện nhà cô ấy, đừng tìm cô ấy nữa. Ai n/ợ tiền, người đó trả."
Bưu ca liên tục nói được, rồi lại bị Cố Văn Chiêu gọi gi/ật lại.
"Đợi đã. Xin lỗi đi. Vừa nãy đã làm cô ấy bị thương rồi."
Đám người Bưu ca đã nhận được tiền, lại thêm phần e sợ khí thế của Cố Văn Chiêu. Họ cung kính trả lại điện thoại và túi xách cho tôi, biết điều xin lỗi, rồi rút lui lặng lẽ như thủy triều.
Trong con hẻm nhỏ hẹp, chỉ còn lại tôi và Cố Văn Chiêu đứng đó.
Một lúc lâu sau, Cố Văn Chiêu đột nhiên đưa khăn giấy cho tôi.
"Thời gian trước tôi đi công tác xa, không ở đây, nên không đến quán bar."
Giọng anh mang theo chút căng thẳng nhẹ, hạ thấp giọng.
"Cô khóc rồi."