Bùi An là đứa trẻ tôi nhặt về nuôi.
Năm ấy tôi mới mười chín tuổi, bản thân còn sống chật vật đến mức chẳng biết ngày mai sẽ ra sao, vậy mà lại liều lĩnh mang một đứa trẻ hoàn toàn xa lạ về nhà. Tôi đeo chiếc máy trợ thính rẻ tiền nhất, ngày ngày làm hết việc này đến việc khác, tiết kiệm từng đồng một chỉ để có thể cho em học ở ngôi trường tốt nhất.
Ban đầu tôi từng nghĩ rất đơn giản, chỉ cần Bùi An có thể lớn lên bình an, học hành tử tế, sau này sống một cuộc đời tốt hơn tôi là đủ. Thế nhưng không biết từ lúc nào, suy nghĩ ấy dần thay đổi.