Yêu Đương Qua Mạng Với Anh Trai Kế

Chương 11

25/11/2024 21:51

Mấy ngày sau khi mẹ và chú Thẩm quay về, Thẩm Thuật không thể công khai ôm h ô n tôi như trước, nhưng lại thường xuyên lấy cớ đưa tôi đến công ty làm quen công việc kinh doanh, để h ô n tôi trong phòng làm việc.

Tôi khuyên anh t i ế t c h ế, nhất là khi có người lớn ở nhà, nhưng dường như anh chẳng thèm nghe.

Ở nhà, tôi cố tình giữ khoảng cách với anh, ngồi trên ghế sofa xa nhất, rồi nhắn tin kể x/ấu anh với người yêu trên mạng.

“Anh yêu à! Anh trai em thật t ệ b ạ c!”

Anh ấy trả lời ngay: “Sao vậy, bé ngoan của anh?”

Tôi hỏi tiếp: “Anh có em gái không?”

“Có một người.”

“Thế thì phải đối xử tốt với cô ấy đấy nhé! Nếu em là anh trai, em sẽ m/ua cho cô ấy những thứ tốt nhất, cho cô ấy bao nhiêu tiền cũng được!”

Đang ở sofa đối diện, Thẩm Thuật bất ngờ nâng mắt nhìn tôi, khẽ cười:

“Dạo này thiếu tiền à?”

Rồi anh chuyển khoản cho tôi, trên màn hình hiện lên số tiền 5,201,314 NDT. Tôi bị cơn vui sướng xâm chiếm, đầu óc như mơ màng.

Người yêu trên mạng nhắn lại: “Anh trai em đối xử với em không tốt sao?”

Mặc dù đột nhiên anh ấy tốt với tôi, nhưng tôi vẫn giả vờ tiếp tục than thở.

“Không tốt đâu! Ước gì anh trai em tốt được như anh ấy! Anh yêu, em nhớ anh, đợi khi ca p h ẫ u t h u ậ t thành công, em nhất định sẽ tìm anh!”

Ngước mắt lên, tôi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, u tối của Thẩm Thuật. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi, sắc mặt v ô c ả m.

Lòng bàn tay tôi đổ mồ hôi lạnh.

Thẩm Thuật… có lẽ nào đã sớm biết chuyện về người yêu trên mạng của tôi?

Chắc không đâu, nếu anh ấy biết thật, thì đã n ổ i đ i ê n lên rồi!

Ngay lúc đó, tin nhắn từ người yêu lại tới:

“Yêu em, rất mong ngày gặp em!”

À, ra là Thẩm Thuật chỉ đơn giản là khuôn mặt lạnh thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, gã đầu vàng bảo tôi phải học hành tử tế

Chương 11
Ngày nhận được kết quả trúng tuyển vào Thanh Hoa, tôi đang trông tiệm ở quầy lễ tân của một quán net. Quán net này nằm tít bên trong ngôi làng giữa lòng thành phố. Ông chủ là một gã tóc vàng, trên cổ có một vết sẹo cũ. Bình thường, nơi này lúc nào cũng chật kín người cày thuê, người chơi cùng và lũ học sinh trốn học. Thế nhưng hôm đó, ông chủ dập tắt điếu thuốc, gầm lên với cả quán: "Tất cả tắt tiếng game đi! Học bá của chúng ta chuẩn bị tra kết quả thi đấy!" Hàng chục gã tóc vàng, người cày thuê, người chơi cùng đồng loạt im bặt. Ngay cả tiếng gõ phím cũng dừng hẳn. Khoảnh khắc màn hình sáng lên, kết quả trúng tuyển hiện ra: 【Đại học Thanh Hoa.】 Quán net như nổ tung. Có người đập bàn, có người huýt sáo. Lại có một người chơi cùng đỏ hoe mắt nói: "Sau này đứa nào còn dám nói quán net hại người, tôi sống chết với đứa đó." Nửa năm trước, tôi bị gia đình hào môn đuổi ra khỏi nhà. Không nơi để đi, tôi trốn vào quán net này để trú mưa. Ông chủ ngậm điếu thuốc hỏi tôi: "Chơi máy không?" Tôi lắc đầu: "Tôi không có tiền." Gã nhíu mày: "Thế nhóc đến đây làm gì?" Tôi ôm chặt cuốn sách bài tập ướt sũng, lí nhí đáp: "Ở đây đèn sáng. Tôi có thể mượn một góc để làm bài tập được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Hừng đông Chương 7
Tương Nghi Chương 7
Lệnh Huy Chương 11