Lúc này dì mới chịu buông tôi ra, gọi anh Tần Thâm lấy túi sườn non vừa m/ua ngoài chợ ở cốp sau xe, bảo rằng sẽ hầm sườn cho tôi ăn.
Tôi cười: "Dạ!"
11.
Lâm Triệu lẽo đẽo theo chúng tôi đến tận cửa, nhưng anh ta biết ý không vào, chỉ lẳng lặng đứng một bên đầy cô đơn.
Những ngày qua, tôi luôn coi anh ta như không khí. Hôm nay là lần đầu tiên tôi nói với anh ta một câu: "Về đi, sau này đừng đến đây nữa."
Lâm Triệu cười buồn: "Tôi phải trông chừng em, tôi mới yên tâm được. Không sao, em không cần bận tâm đến tôi, cứ như trước kia, coi như không nhìn thấy là được."
Tôi vô cảm: "Lâm Triệu, hơn hai ngàn ngày anh không xuất hiện, tôi vẫn ổn."
Lâm Triệu không nói được lời nào, hồi lâu sau mới chỉ thốt ra được câu, "Xin lỗi!"
Những ngày này, tôi đã nghe thấy nhiều lời xin lỗi nhất trong đời. Nghe đến mức phát nôn, tôi không muốn nghe nữa, bèn đáp: "Được rồi, tôi tha thứ cho anh, đừng đến đây nữa."
...
Về chuyện của Lâm Triệu đang bị nh/ốt bên ngoài, dì Chu và anh Tần Thâm đều không hỏi thêm câu nào. Họ chỉ lặng lẽ thở dài khi nhìn thấy hũ cốt của mẹ đang tạm đặt trong nhà. Dì Chu trốn vào bếp lau nước mắt, dì trách tôi ngốc: "Chịu bao nhiêu khổ cực, thế mà một lời cũng không kể với dì."
Anh Tần Thâm vân vê vỏ chai t.h.u.ố.c rỗng mà tôi để trên bàn, thận trọng hỏi tôi: "Tiểu Thụ, để anh làm gì đó giúp em được không?"
Tôi không còn lựa chọn nào khác. Lúc này, dù có ngại làm phiền họ đến đâu, tôi cũng chỉ có thể nói một tiếng, "Cảm ơn ạ!" Tôi không thể để mẹ mãi nằm trong căn nhà thuê này được.
Anh Tần Thâm nói muốn đưa tôi ra nước ngoài, chữa khỏi bệ/nh trước rồi quay về học nốt chương trình Đại học. Tôi rất do dự. Tôi vất vả lắm mới được giải thoát, tôi không muốn tiếp tục nữa.
Dì Chu đỏ hoe mắt gi/ận tôi: "Thằng ngốc này, Tần Thâm ki/ếm được nhiều tiền như thế, con không qua đó tiêu hộ thì nó cũng ngày ngày chỉ m/ua mấy con xe vô dụng thôi, dì nhìn mà chỉ muốn đ.á.n.h nó! Hơn nữa, hai tháng nữa nó cưới vợ rồi, con chưa gặp cô bé đó đâu, xinh lắm, ngày nào cũng bảo dì là muốn gặp con đấy. Nghe dì đi, cùng dì qua đó, làm phù rể cho anh con!"
Dì Chu muốn tôi làm phù rể cho anh Tần Thâm. Họ là những người tốt với tôi nhất trên thế gian này, chỉ sau mẹ. Tôi không muốn vắng mặt trong khoảnh khắc trọng đại ấy. Chuyện của tôi, thôi thì cứ để thêm một thời gian nữa. Dù sao thì cũng đã kéo dài lâu như vậy rồi, thêm hai tháng nữa cũng chẳng sao.
Thế là tôi đồng ý.
Làm hộ chiếu cần có thời gian, anh Tần Thâm vì công việc nên về trước. Dì Chu ở lại bầu bạn với tôi. Có một lần tôi vừa tỉnh giấc, nghe thấy dì Chu đang trò chuyện với Lâm Triệu ngoài cửa: "Chàng trai, ngoài đó lạnh lắm phải không? Tiểu Thụ ngủ rồi, cháu có muốn vào đây sưởi ấm một chút không?"
Lâm Triệu không vào: "Dạ thôi ạ dì, em ấy thấy cháu sẽ không vui đâu."
Dì Chu thở dài: "Dì nhớ ra cháu. Cái năm Tiểu Thụ học lớp 12, đêm Giao Thừa cháu đến dưới lầu nhà dì đ/ốt pháo hoa ấy. Qu/an h/ệ của hai đứa tốt lắm mà, sao lại thành ra thế này?"
Lâm Triệu im lặng hồi lâu: "Là do cháu có lỗi với em ấy, cũng có lỗi với... cô Trần!"
Nhớ tới vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi kia, dì Chu sực tỉnh: "Nếu đã vậy, những năm qua Tiểu Thụ khổ sở như thế, sao không thấy cháu đến giúp thằng bé một tay?"
Lâm Triệu im bặt. Dì Chu cũng không nói gì thêm, cũng chẳng đóng cửa, cứ thế đợi câu trả lời của anh ta. Không biết đã qua bao lâu, Lâm Triệu mới lên tiếng: "Cháu không biết những chuyện đó."
Năm ấy, vì Chu Nam Húc, Lâm Triệu đã trả th/ù rất nhiều người. Lúc đó anh ta mới 17 tuổi, năng lực có hạn nên đã cầu c/ứu gia đình. Ba anh ta lấy điều kiện ép anh ta đi du học để c/ắt đ/ứt liên lạc với trong nước. Lâm Triệu đồng ý, chỉ là anh ta không ngờ, chuyến đi này kéo dài tận sáu năm.
Thế nên, anh ta thực sự không biết gì cả.
Dì Chu hừ lạnh một tiếng, đóng sầm cửa lại một cách dứt khoát, "Không biết ư? Vậy thì sau này cũng đừng nên biết nữa."
Dì Chu vừa dứt lời, quay đầu lại liền thấy tôi. Dì như đứa trẻ bị bắt quả tang đang ăn vụng, lúng túng làm mấy động tác giả rồi lấy tay che mặt cười với tôi.
Tôi cũng cười. Thôi thì, sau này cũng đừng để anh ta biết nữa.
12.
Ngày tôi thu dọn đồ đạc rời đi, Lâm Triệu níu lấy tay tôi: "Vậy em hãy chữa bệ/nh cho tốt, đợi tôi giải quyết xong mọi việc ở đây, tôi sẽ đi tìm em."
Tôi nhìn anh ta, lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm đến thế. Tôi khẽ nhếch môi, vậy mà lại thật sự nở được một nụ cười như ý muốn: "Lâm Triệu, tôi đã từng thực sự thích anh, thích đến x/é lòng. Sau đó cũng từng thật sự h/ận anh, h/ận đến tận xươ/ng tủy. Nhưng tất cả đều đã qua rồi, anh đừng đi tìm tôi nữa. Khó khăn lắm tôi mới quên được, nếu gặp lại anh lần nữa, tôi sẽ thấy đ/au khổ. Nếu anh còn chút lòng trắc ẩn nào với tôi, thì đừng khiến tôi phải thấy đ/au khổ thêm nữa."
Lâm Triệu chậm rãi buông tay tôi ra: "Nhưng có một chuyện tôi muốn nói cho em biết, Hứa Thiên Thụ, tôi chưa từng thích Chu Nam Húc. Cậu ấy từng giúp tôi, trong mắt tôi, chúng tôi là bạn bè, nên khi cậu ấy xảy ra chuyện, trong lòng tôi rất khó chịu. Những việc tôi làm năm đó chỉ đơn giản là vì lý do đó thôi, không liên quan đến chuyện khác. Hứa Thiên Thụ, người tôi thích..."