Tôi thở dốc, lồng ng/ực phập phồng dữ dội.

Viên gạch rơi khỏi tay, "cạch" một tiếng rớt xuống mặt đất.

Lúc này tôi mới cảm thấy đ/au nhói ở cánh tay và má.

Nhưng tôi không quan tâm.

Tôi nhìn cậu nhóc tóc vàng hoe đang nằm dưới đất.

Cậu ấy co quắp như con thú nhỏ đang hấp hối.

M/áu từ vết thương trên trán hòa lẫn bùn đất chảy xuống, nhem nhuốc nửa khuôn mặt.

Chiếc áo phông cũ rá/ch lộ ra xươ/ng sườn g/ầy guộc và những vết bầm tím mới toanh.

Hoàn toàn không giống với Trần Diễm – trùm xã hội đen khét tiếng mà ai cũng kh/iếp s/ợ.

Vậy là... tôi xuyên không trở về rồi?

Bên cạnh con hẻm có một tấm áp phích lớn.

Trên đó có một dòng số rất to: Ngày 1 tháng 9 năm 2015.

Tôi trở về thời điểm mười năm trước?

Nhìn xuống, tôi đang mặc bộ đồng phục học sinh cấp ba màu xanh trắng, trên ng/ực còn có bảng tên lớp 12/8.

Tôi đã trở về thời điểm năm lớp mười hai, lúc mười tám tuổi?

Vậy Trần Diễm cũng mới mười tám tuổi?

Mười tám tuổi?

Thật tuyệt!

Lứa tuổi nhãi ranh mà đ/á/nh nhau còn chưa xong.

Tôi bước đến, ngồi xổm xuống, muốn đưa tay chạm vào cậu ấy.

Cậu ấy cử động.

Cố gắng chống tay đứng dậy, động tác kéo theo vết thương, đ/au đến mức phải kêu lên.

Đôi mắt sói con ấy ngước lên, hung dữ, cảnh giác, đầy vẻ không tin tưởng trừng mắt nhìn tôi.

"Cậu là ai?"

Giọng nói khàn đặc, nhuốm đầy th/ù địch.

"Lo chuyện bao đồng, muốn ch*t hả?"

Sói con hung dữ quá.

Tiếc là tôi đâu có sợ.

Cậu ấy định bỏ chạy.

Tôi ôm chầm lấy cậu ấy.

Chữ "ch*t" chưa kịp thốt ra.

Bởi vì cậu ấy không còn cơ hội nói nữa.

Miệng cậu ấy đã bị môi tôi chặn lại.

Sói con trong vòng tay tôi lập tức hóa đ/á.

Cậu ấy giãy giụa đi/ên cuồ/ng.

Nhưng cậu ấy càng vùng vẫy, tôi lại càng hôn dữ dội...

Phải nói là, Trần Diễm mười tám tuổi tuy rất hung dữ, nhưng môi cậu ấy cũng rất mềm, rất dễ hôn.

Tôi hôn đến khi cậu ấy không thở được, hôn đến khi miệng tôi đầy mùi m/áu tanh, mới buông ra.

Cậu ấy: "Cậu... cậu... cậu..."

Tôi: "Cậu gì? Còn muốn hôn nữa à?"

Tôi đưa tay quệt vệt m/áu trên môi, làm điệu bộ chuẩn bị hôn tiếp.

Cậu ấy vội lùi lại mấy bước.

"Cậu đi/ên rồi à? Rốt cuộc cậu là ai?"

"Là vợ tương lai của cậu!"

"Vợ... vợ á? Đồ đi/ên!"

Trần Diễm ch/ửi bới, liếc tôi một cái đầy kh/inh bỉ, đẩy tôi ra và định chạy.

Nhưng cậu ấy vừa bị đ/á/nh quá nặng, cộng thêm Trần Diễm mười tám tuổi nghèo đến mức ba ngày mới ăn một bữa, làm sao chạy nhanh hơn tôi.

Tôi đuổi theo, ôm ch/ặt cậu ấy từ phía sau.

Cậu ấy ấm áp.

Còn sống.

Sinh động.

Thực sự đang thở.

Tôi bật khóc nức nở.

"Theo tôi đi, không tôi khóc ch*t trong lòng cậu luôn."

"Buông ra…" Cậu ấy cố sức giãy giụa, khuỷu tay thúc ra phía sau.

Đau quá!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10