Trong lúc nói chuyện, chúng tôi đã lên cao tốc.

Có lẽ do vừa qua buổi trưa, nhiệt độ mặt đường khá cao, trong xe cũng ngột ngạt.

Tôi mở cửa sổ, nhưng ngoài kia chẳng có chút gió nào.

Tôi đóng cửa sổ lại, bật điều hòa lên.

Mấy người trong xe đều cảm thấy nóng bức, mở liên tục mấy chai nước khoáng.

Không khí mới vừa có chút mát mẻ, đột nhiên tôi lại ngửi thấy mùi hương kia.

Mùi hương ấy giống mùi gỗ, nhưng ngửi lâu lại cảm thấy nhờn nhợn, như mùi của loại mỡ bôi trơn nào đó.

Lần đầu tôi ngửi thấy là trên sân thượng, khi Tưởng Sương định t/ự t*.

Nhưng sau đó tôi hỏi Tưởng Sương, cô bé bảo không ngửi thấy gì cả, cũng không có thói quen dùng nước hoa.

Đúng lúc này, ánh mắt tôi lướt qua gương chiếu hậu, bỗng phát hiện Trương Khánh đang trừng mắt nhìn tôi.

Nhưng khi tôi quay đầu lại, Trương Khánh lại ngoảnh mặt nhìn ra cửa sổ.

Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, cố gắng tập trung vào việc lái xe.

Thế rồi đột nhiên, Tưởng Sương hét lên một tiếng!

Cô vừa co rúm người lại, vừa chỉ vào Trương Khánh hét: "Anh đừng tới gần, đừng lại gần tôi!"

Trương Khánh ngây người nhìn Tưởng Sương, không phản ứng gì trước tiếng hét của cô, bỗng nhiên lao về phía trước, định gi/ật tay lái từ tay tôi!

Tôi nắm ch/ặt vô lăng, gi/ật khuỷu tay đ/á/nh thẳng vào hắn.

Trương Khánh bị tôi đ/á/nh bật ra, rên rỉ co người lại, ôm lấy mặt.

Lúc này tôi chợt nhớ tới Phạm Kiên ở ghế phụ, dường như chỉ mình hắn là không có chuyện gì.

Tôi quay sang nhìn thì thấy hắn nhắm nghiền mắt, tay trái bắt ấn, miệng lẩm nhẩm điều gì đó.

Tôi rút đả h/ồn tiên ra, quất luôn một roj về phía hắn!

Tiếng roj vút qua không khí, mùi hương trong xe lập tức nhạt bớt.

Phạm Kiên bị tôi đ/á/nh kêu "ối trời ơi", ôm mu bàn tay đỏ ửng hét lên: "Anh làm cái quái gì thế!?"

"Mẹ kiếp, dám giở trò trước mặt lão tử! Mày có tin tao ném mày vào gầm bánh xe không?!"

Phạm Kiên lập tức mất hết khí thế, môi run run nói: "Ai giở trò? Tôi niệm chú thanh tâm đấy. Trong xe toàn mùi x/á/c ch*t, mấy người không ngửi thấy à?"

Câu nói này khiến mặt cả Tưởng Sương lẫn Trương Khánh đều tái mét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm