Ngụy Bệnh Luyến Tình

Chương 9

26/07/2024 17:46

9.

Ngày hôm sau, Tống Thụy lại gửi tin nhắn cho tôi hỏi Chu Tư Dư đang làm gì, muốn tôi báo cáo hành tung của anh cho cô ta.

Tôi và Tống Thụy đã bảy năm không liên lạc với nhau.

Trước đây vì Chu Tư Dư là hàng hàng xóm của tôi nên cô ta mới thân thiết với tôi.

Còn bây giờ vì Chu Tư Dư là sếp của tôi nên cô ta lại bắt đầu tìm đến tôi.

Đặc biệt là sau khi biết tôi vừa thất tình, cô ta đột nhiên thay đổi phong cách, bắt đầu show ân ái trước mặt tôi.

“Chu Tư Dư dính người lắm, đêm nào cũng gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho mình, tối nào không nhận được tin nhắn của mình thì đêm đó ngủ không ngon.”

Cô ta nói xong thì gửi cho tôi xem mấy tấm screenshot cuộc trò chuyện trên QQ.

Mấy tấm ảnh đó chỉ có ảnh đại diện của Chu Tư Dư còn ảnh đại diện của cô ta đã bị c/ắt đi.

Nhìn mấy đoạn trò chuyện ngọt ngào đến ch*t người kia, trái tim tôi đ/au nhói.

Hóa ra Chu Tư Dư mặt lạnh vô tình khi thích một người lại có dáng vẻ như vậy.

Đột nhiên nhìn thấy ngày tháng trên đoạn chat, tôi hỏi cô ta:

“Vậy là cậu đã hẹn hò với anh ấy từ hồi học cấp ba à?”

Tôi hoàn toàn không biết chuyện này.

Lúc đó Chu Tư Dư không phải vẫn còn đang yêu đương với nick clone của tôi sao?

“Cậu nhìn nhầm rồi, là từ đại học.”

Cô ta thu hồi lại hình ảnh.

Tôi chợt nhớ ra điều gì đó nên hỏi cô ta:

“Tống Thụy, cậu còn nhớ cái nick clone dùng để trêu chọc Chu Tư Dư của tôi không? Cậu nói sẽ giúp tôi xóa nó mà.”

“Mình xóa rồi mà.”

“Nhưng sau đó anh ấy lại nói đã tìm được người yêu qua mạng, mà người đó lại không phải tôi.”

“Tô Ly, tự nhiên cậu nhắc lại chuyện này làm gì? Cậu có thích anh ấy đâu, tại sao lại quan tâm đến chuyện này thế?”

“Với lại, Chu Tư Dư bảo với mình anh ấy đã sớm quên chuyện đó rồi.”

Cô ta nói đúng.

Hồi học cấp ba tôi đâu có thích Chu Tư Dư, vì sao tôi lại phải quan tâm đến việc anh nói tìm được người yêu qua mạng?

Chu Tư Dư cũng đã quên từ lâu rồi.

Nhưng trái tim tôi như bị ai bóp ch/ặt.

Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã nhìn thấy Lục Tử Ngang.

Trước đây mỗi lần nhìn thấy anh ta, tôi đều cảm thấy rất vui, còn bây giờ chỉ cảm thấy bực bội.

Anh ta đứng trước cửa văn phòng.

Tôi cũng không đuổi anh ta đi.

Đến lần thứ ba anh ta đi ngang qua phòng làm việc của tôi, anh ta gọi tôi lại ở phòng trà.

“Tô Ly.”

“Có rắm mau thả!”

“Tôi thấy cô vừa nói chuyện với tổ trưởng của cô, kẻ thứ ba đó là anh ta đúng không?”

“Không phải!”

Anh ta ngừng lại một chút:

“Vậy là tên bảo vệ dưới tầng 1 đúng không? Buổi sáng tôi nhìn thấy gã cười với cô.”

Lục Tử Ngang, anh có b/ệnh đúng không?”

“Có b/ệnh là cô mới đúng, cô đói khát như thế hả, sao dạng đàn ông gì cô cũng có thể lên giường thế?”

Anh ta đã thành công chọc gi/ận tôi.

Tôi trực tiếp hắt ly cà phê lên người anh ta.

Chuyện này xảy ra quá bất ngờ, vài vị đồng nghiệp vây lại xem xem có chuyện gì đang xảy ra.

Trước đây anh ta từng bảo đừng nói chuyện với anh ta ở công ty, cho nên mỗi lần lướt qua nhau, chúng tôi cũng giả vờ không quen biết để tránh bị chú ý.

Giờ thì tôi chả quan tâm nữa.

Lục Tử Ngang vừa dùng khăn giấy lau quần áo, vừa cười giả lả:

“Không sao, không sao, cô ấy trượt tay, không cẩn thận làm đổ cà phê lên người tôi mà thôi.”

“Tay cô có bị bỏng không?” Anh ta giả vờ giả vịt hỏi cô.

Nói về diễn kịch. Tôi thật không bằng anh ta.

“Tôi dẫn người đàn ông nào về nhà thì liên quan gì đến Lục tổ trưởng hả? Anh có quyền gì đến đây s/ỉ nh/ục tôi?”

Tôi thẳng thắn đáp lại anh ta.

Anh ta không phải sợ nhất là qu/an h/ệ của bọn tôi bị người khác biết sao?

Tôi sắp ch*t đến nơi rồi, còn gì mà phải sợ nữa.

Đồng nghiệp ở bên cạnh há hốc miệng vì kinh ngạc, nhao nhao nhìn tôi và Lục Tử Ngang.

Mặt mũi Lục Tử Ngang tái mét.

Chu Tư Dư không biết đã tới đây từ lúc nào.

Anh cầm một chiếc cốc xuất hiện ở phòng trà, làm tất cả mọi người choáng váng.

Trà nước của anh không phải đều do thư ký phụ trách sao, đâu cần anh tự mình đi lấy?

“Chủ tịch Chu, ngài cũng đến đây lấy nước à?”

Lục Tử Ngang ngay lập tức thay đổi sắc mặt, mỉm cười chào hỏi với Chu Tư Dư.

Chu Tư Dư nhìn tôi, sau đó lại nhìn Lục Tử Ngang.

“Cậu là ai?”

Lục Tử Ngang bị câu hỏi này làm cho bối rối.

“Chủ tịch Chu, tôi là Lục Tử Ngang ở phòng thông tin, nghe danh ngài đã lâu…”

Chu Tư Dư lập tức c/ắt ngang:

“Ồ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì phòng thông tin ở tầng dưới cơ mà? Đang trong giờ làm việc cậu chạy đến đây làm gì?”

Lúc Chu Tư Dư nói câu này rõ ràng không có biểu cảm gì nhưng lại khiến tất cả mọi người toát mồ hôi giùm Lục Tử Ngang.

“Chủ tịch Chu, tôi lên đây để lấy nước.”

“Tầng dưới có năm phòng trà không đủ cho cậu uống à?”

Lục Tử Ngang ngay lập tức tái mặt, không dám cãi một lời.

“Tổ trưởng các cậu quản lý nhân viên thế nào vậy?”

Chu Tư Dư vừa dứt lời, một quản lý cấp cao lên tiếng: “Cậu ta chính là tổ trưởng.”

Chu Tư Dư cười khẽ: “Trong giờ làm việc còn đi quấy rối đồng nghiệp nữ, đúng là ai cũng có thể làm tổ trưởng nhỉ.”

Quản lý cấp cao sợ tới mức tái mét mặt mày.

“Còn không mau cút về chỗ viết bản kiểm điểm! Tiền thưởng tháng này c/ắt hết toàn bộ!”

Lục Tử Ngang chán chường rời đi.

Lúc này Chu Tư Dư mới quay sang nhìn tôi:

“Cô cũng đi theo tôi tới văn phòng.”

Nhìn anh gi/ận dữ như thế, tất cả đồng nghiệp đều cầu nguyện cho tôi, đoán chắc là tôi sẽ bị m/ắng một trận.

Kết quả sau khi vào văn phòng của anh, anh lại nhỏ giọng hỏi:

“Tay có bị bỏng không?”

“Không.”

Giọng tôi buồn buồn.

“Anh ta chính là người tối hôm đó đến bắt gian?”

“Ừ.”

“Mấy năm nay cô thích loại người như thế hả?”

Anh tức cái gì chứ?

“Vẫn là người anh thích tốt nhất, lịch sử trò chuyện của hai người ngọt ngào quá đi mất.”

Tôi lập tức cà khịa anh.

Anh đột nhiên sững người lại.

“Lịch sử trò chuyện gì cơ?”

“Hỏi bé cưng Thụy Thụy của anh ấy.”

Đúng vậy, anh ấy gọi cô ta là bé cưng ở trên QQ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
166