Mang người về cho mẹ

Chương 3

26/03/2026 10:01

Tưởng Hàng xua tay: " Không sao. Khi nào đi?”

" Tuần sau. Nhưng Tết ông không về nhà có ổn không đấy?”

Dù rất sướng vì có người giúp, nhưng Tết nhất ai chẳng muốn sum họp, nếu nhà hắn có việc thì tôi không dám ép.

" Bố mẹ tôi ở nước ngoài cả rồi, tôi về nhà cũng chỉ đón Tết một mình thôi.”

Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt đầy cảm thông: " Thế thì về nhà tôi, cho ông nếm thử không khí Tết đoàn viên náo nhiệt là thế nào!”

Mắt Tưởng Hàng chợt sáng bừng lên. Ôi, cái đứa trẻ đáng thương này!

" Thẩm Ngôn, chú và dì thích gì? Tôi muốn m/ua chút quà tặng hai người.”

" Ừ nhỉ, về ra mắt phải có quà cáp, lại còn phải diễn cho đạt nữa, chúng ta cần khớp lại thông tin cơ bản một chút. Ví dụ ông thích gì, gh/ét gì, tình hình gia đình ra sao…”

Kỳ nghỉ đông bắt đầu, bạn học lục tục về quê, tôi cũng dắt theo Tưởng Hàng lên đường. Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên có người đồng hành về nhà, cảm giác này... cũng không tệ chút nào.

Vừa bước vào cửa, tôi đã dắt Tưởng Hàng đến trước mặt bố mẹ, dõng dạc giới thiệu: " Bố, mẹ, đây là đối tượng của con, Tưởng Hàng.”

Mặc kệ vẻ mặt hóa đ/á của nhị vị phụ huynh, con cứ làm đúng như lời mẹ hứa đấy nhé, cấm lật lọng!

Trái ngược với vẻ lạnh lùng trên trường, Tưởng Hàng bỗng biến thành một con người khác. Miệng mồm ngọt như bôi mật, cứ một câu "chú", hai câu "dì", làm tôi đứng bên cạnh mà nghệt mặt ra. Chưa bao giờ tôi thấy một Tưởng Hàng nhiệt tình đáng yêu thế này.

Bố mẹ tôi nhìn nhau một cái rồi bắt đầu màn "tra khảo" như thẩm vấn tội phạm: " Ngôn Ngôn, con bảo hai đứa đang quen nhau, thế đã tính chuyện tương lai chưa? Nhà mình có mỗi mình con, bố mẹ chỉ chấp nhận con rể "ở rể" thôi đấy.”

" Bố mẹ ơi, bọn con mới bắt đầu thôi, tương lai còn dài mà.” Thực ra con chỉ muốn mẹ dẹp vụ xem mắt đi thôi!

Dưới ánh mắt soi mói của nhị vị phụ huynh, Tưởng Hàng nghiêm túc trả lời: " Chú dì cứ yên tâm, dù là bây giờ hay sau này, cháu đều sẽ lấy Thẩm Ngôn làm trọng.”

Người anh em, ông nhập vai sâu quá rồi đấy! Diễn xuất này xứng đáng nhận giải Oscar! Bố mẹ tôi nhất thời bị khí thế của hắn dọa cho sững sờ, không làm khó thêm nữa.

Hắn lại nhanh nhảu mang quà cáp, đặc sản ra biếu.

"Tiểu Tưởng này, con khách sáo quá làm gì? Lại đây ngồi đi, đi đường xa vất vả rồi.”

Phản ứng của bố mẹ tôi quay ngoắt 180 độ, tiếp đón Tưởng Hàng nồng hậu đến lạ. Sao cảm giác hắn "nắm thóp" được bố mẹ tôi nhanh thế nhỉ? Hay là ông bà đang ủ mưu gì đây?

" Con trai lại đây, nói mẹ nghe Tiểu Tưởng thích ăn món gì để mẹ còn chuẩn bị.”

Biết ngay là mẹ sẽ "đào hố" mà: " Tưởng Hàng thích sườn xào chua ngọt, súp lơ xào th!t bò, cá chép cay, không ăn th!t cừu, không ăn cay, canh sườn củ mài, canh củ sen... còn lại thì tùy ạ.”

Mẹ tôi nghe xong, vẻ mặt đầy ẩn ý: " Nhớ kỹ thế cơ à?”

" Ăn chung với nhau nhiều nên tự nhiên nhớ thôi mẹ.”

" Nhưng mà mấy món đó toàn món con thích mà?”

Tôi giả ng/u: " Ơ, thế ạ? Chắc là do khẩu vị bọn con giống nhau thôi.”

Phải mau chóng thoát khỏi bà mẹ đa nghi này thôi, không là "lòi đuôi" hết.

" Mẹ ơi, con đưa Tưởng Hàng về phòng dọn đồ đây, cơm xong mẹ gọi bọn con nhé.”

" Khoan đã con trai, thế Tiểu Tưởng ngủ chung phòng với con à?”

" Tất nhiên rồi mẹ!”

Mẹ tôi xua tay, vẻ mặt kiểu muốn nói lại thôi.

Tôi chẳng thèm quan tâm nữa, vì mục tiêu diệt trừ xem mắt, chuyện gì tôi cũng dám làm!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm