Giấc Mộng Dài

Chương 2

04/10/2024 17:04

02Tiểu cung nữ tên là Phủ Lục.Dưới sự chỉ dẫn của ta, nàng truyền tin ra ngoài rằng ta đã mất trí nhớ.Không còn cách nào khác.Cuộc sống trong lãnh cung thật khó khăn.Ta không quan tâm đến việc ăn mặc nhưng cũng không muốn chịu cảnh bị kh/inh thường, b/ắt n/ạt.Muốn sống dễ chịu hơn, ta phải gặp Tiêu Cảnh.Nam nhân vô ơn bội nghĩa đó tuy đã làm tổn thương ta nhưng hắn quả thật là người có vẻ ngoài anh tuấn, thân hình rắn chắc của một võ tướng.Ngũ quan sắc sảo, vừa tinh tế lại vừa khí khái, không ai dám phạm vào uy nghi của hắn.Khi nhìn thấy ta, ánh mắt Tiêu Cảnh đầy lạnh lùng, lời nói như mang theo băng giá:"Phương Thanh D/ao, nàng lại đang giở trò gì đây?"Ta khẽ cúi mình: "Thần thiếp không dám, bệ hạ, thần thiếp chỉ là b/ệnh nặng, quên mất mọi chuyện trước đây."Tiêu Cảnh chăm chú nhìn ta, dường như muốn tìm ra sơ hở.Ta bình thản nhìn lại, ánh mắt vô cảm, không chút gợn sóng:"Có lẽ là những chuyện người và việc không đáng nhớ, quên thì quên thôi, không phiền bệ hạ bận lòng..."Ta chưa kịp nói xong, Tiêu Cảnh đã cười lạnh: "Truyền thái y."Hắn ngồi trên giường chờ, trong lúc đó Phủ Lục ló đầu ra ngoài cửa.Hắn khó chịu hỏi: "Sao vậy?"Không có gì, chỉ là đến giờ ăn.Tiêu Cảnh chỉ dẫn theo thái giám Lý Uy.Hắn đến không gây tiếng động, nên tự nhiên không ai báo cho phòng bếp.Món ăn đưa đến vẫn là bát cơm lạnh hôm qua.Tiêu Cảnh lạnh lùng nói: "Trẫm phế phi bao giờ? Cung cấp đồ ăn thức uống của quý phi theo quy chế nào vậy?"Tiểu thái giám lập tức quỳ xuống: "Bẩm bệ hạ, nô tài chỉ chịu trách nhiệm mang cơm."Tiêu Cảnh nói: "Truyền người chịu trách nhiệm đến đây."Chẳng mấy chốc, ngoài cửa đã có người quỳ xuống.Tiêu Cảnh không thèm nhìn: "Lôi ra ngoài ch/ém đầu."Khi thái y vào cửa, tiếng van xin vẫn còn văng vẳng bên tai.Trong điện im lặng, sau khi bắt mạch thái y không chẩn đoán được nguyên nhân mất trí nhớ.Sắc mặt Tiêu Cảnh lộ rõ vẻ chán gh/ét, nói với ta:"Nếu nàng nói dối, thì chính là tội khi quân."Ta gật đầu: "Thần thiếp biết, đó là tội ch*t, thần thiếp không dám."Tiêu Cảnh mặt không rõ cảm xúc.Lòng dạ quân vương thật khó đoán, không ai biết hắn đang nghĩ gì.Thái y do dự một lúc rồi nói: "Hạ quan y thuật không cao, mạch tượng của nương nương chậm chạp, dường như đã mắc b/ệnh cũ, chấn động đến tâm mạch, hiện tại mạch tim đã có dấu hiệu đ/ứt đoạn, e rằng thời gian không còn nhiều."Tiêu Cảnh lập tức thay đổi sắc mặt.Hắn đứng dậy, đ/á thái y ngã xuống, gi/ận dữ nói: "To gan! Y thuật không giỏi mà còn dám nói bừa, Thái y viện lại có những kẻ vô dụng như ngươi, đồ hỗn xược! Thái y trưởng đâu? Triệu ông ta đến!"Sắc mặt hắn xanh xám, rõ ràng muốn xử lý Thái y ngay tại chỗ.Những người trong điện đồng loạt quỳ xuống: "Xin bệ hạ bớt gi/ận!"Chỉ có ta ngồi bên bàn, thần sắc thản nhiên, trong lòng nghĩ, nếu không phải ta đang ở trong lãnh cung, nhìn hắn thế này, không chừng ta còn tưởng mình có vị trí quan trọng trong lòng hắn.Ta không biết cơ thể ta đã dầu hết đèn tắt, vì hệ thống đã xóa ký ức của ta đồng thời bước vào trạng thái nghỉ ngơi. Nhưng nghĩ lại, nhiệm vụ đã thất bại, hẳn hệ thống đã sắp xếp cho ta rời khỏi thế giới này.Sớm biết thế này, ta nên nhẫn nhịn thêm một chút, đâu cần bày ra màn kịch này để nhìn sắc mặt của Tiêu Cảnh.Lúc này Tiêu Cảnh đứng ở cửa, ánh chiều tà cuối cùng của hoàng hôn rọi vào, bao phủ mặt đất một lớp vàng kim, ánh sáng ngăn cách ta và hắn, rõ ràng như ranh giới giữa âm dương, giữa sự sống và cái ch*t.Trong ánh nhìn hoàn toàn xa lạ của ta, Tiêu Cảnh chậm rãi nhận ra ý nghĩa của hai chữ "quên đi", môi hắn khẽ run, nhưng không nói nên lời, gương mặt rắn rỏi của hắn lộ ra vẻ đ/au khổ thoáng qua.Ta không hề cảm động.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô bạn thanh mai trúc mã trà xanh làm tôi cười chết mất

Chương 10
Người yêu cũ của chồng tôi mua nhà ngay sát vách, ngày nào cũng chạy sang lấy lòng mẹ chồng tôi, tìm cách chia rẽ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu trong nhà. Thế nhưng, cả tôi và mẹ chồng đều nghe được tiếng lòng của cô ta. Khi cô ta nhiệt tình mang canh gà sang biếu mẹ chồng tôi, trong lòng lại đang chửi: 'Lão già khốn kiếp, uống chết bà đi, sớm muộn gì cũng thêm cho bà hai cân thạch tín!' Khi cô ta mời mẹ chồng tôi đi làm đẹp, trong lòng lại đang rủa: 'Già đến mức này rồi, có phẫu thuật thẩm mỹ cũng vô ích thôi, mà còn bày đặt đòi đi làm đẹp.' Khi cô ta bóng gió mỉa mai chuyện tôi không làm việc nhà, trong lòng cô ta lại đang mắng: 'Đúng là bà lão ngốc nghếch, việc nhà cũng không để con dâu làm, đúng là rước tổ tiên về thờ, kiến nghị ghi thêm tên con dâu lên bài vị tổ tiên luôn đi!' Mẹ chồng tôi tức đến mức suýt thì bò lăn ra đất, còn tôi thì cười muốn chết.
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
2