Thẩm Phấn Phấn bị cái dáng vẻ "đi/ên điên kh/ùng khùng" của tôi làm cho khiếp vía, nó vắt chân lên cổ chạy thẳng lên lầu rồi chốt cửa lại cái rầm.

Rất nhanh sau đó, tôi đã nấu xong một bàn thức ăn thịnh soạn.

Tôi nhướng mày nhìn Thẩm Hoài Xuyên đầy đắc ý: "Thế nào, toàn là món anh thích đúng không?"

Thẩm Hoài Xuyên nhìn chằm chằm vào bàn thức ăn, thẫn thờ mất một lúc lâu: "Không ngờ em lại biết anh thích ăn gì." "Anh cứ ngỡ em vốn dĩ chẳng hề quan tâm đến anh."

"Giao kèo cá cược hoàn thành rồi nhé!" Tôi lôi kéo anh, không thể chờ đợi thêm giây phút nào nữa mà muốn về phòng ngay lập tức.

Cơm thì lát nữa ăn cũng được, chứ còn "bất ngờ" thì tôi không thể đợi thêm một khắc nào đâu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm