Ánh Trăng Sáng Trong Ví

Chương 12

01/09/2026 23:42

Thế là, tôi mang theo đủ mọi cung bậc cảm xúc cùng sự ngổn ngang khó hiểu hối hả chạy về nhà.

Đã có người mang vẻ mặt tối sầm ở đó, cố kìm nén cơn gi/ận dữ rực lửa.

"Thẩm Từ, có biết hôm nay tôi đã gọi cho cô bao nhiêu cuộc điện thoại không?"

"Mạnh Khiêm gặp t/ai n/ạn giao thông, em..."

Anh bật cười lạnh ngắt lời tôi:

"Thế à? Thế cậu ta ch*t chưa?"

Lời nói đanh đ/á của anh khiến tôi vô cùng kinh ngạc:

"Anh... anh nói cái kiểu gì vậy? Lúc đó anh ấy bị hôn mê, bên cạnh lại chẳng có ai."

"Vậy sao? Cho nên cô đích thân tháp tùng cậu ta đến b/ệnh viện rồi tự tay chữa khỏi b/ệnh cho cậu ta luôn à? Cô là bác sĩ, hay là cảnh sát giao thông?"

Lục Cảnh Châu rành rọt chất vấn tôi từng câu từng chữ:

"Hay là nói, không có cô thì cậu ta lăn ra ch*t?"

"Không phải, lúc đó tình hình rất cấp bách, em qua xem một chút thì có sao đâu?"

Tôi bất lực giải thích, rồi lại hỏi ngược anh:

"Tại sao cứ đụng đến chuyện của Mạnh Khiêm là anh lại xù lông lên thế? Lục Cảnh Châu, có phải anh đang gh/en không?"

Anh hừ lạnh một cái đầy đột ngột: "Tôi làm gì có."

Hờ, cái mỏ cứng g/ớm.

Chương 12:

"Em thấy rõ ràng là anh đang gh/en, chắc chắn là anh yêu thầm em mà không chịu thừa nhận chứ gì, mê em như điếu đổ đến sống dở ch*t dở rồi chứ gì!"

"Cô bớt ảo tưởng sức mạnh lại đi!"

Được thôi, vẫn không chịu nhận đúng không, tôi quyết định tung tuyệt chiêu.

"Nếu anh đã không thích em, thế thì chúng ta ly hôn đi."

"Cô nói cái gì?" Đáy mắt anh bỗng khựng lại, đôi mắt mang theo tia sáng lạnh lẽo găm ch/ặt lấy tôi.

"Em nói là ly hôn, Mạnh Khiêm đã cầu hôn em rồi. Suốt ngần ấy năm anh ấy vẫn chưa từng từ bỏ em, em cũng không muốn phụ lòng anh ấy..."

Tôi còn chưa kịp dứt câu, anh đã đột ngột gầm lên gi/ận dữ:

"Cô đừng có mà nằm mơ!"

"Thẩm Từ, rốt cuộc đầu óc cô có bị úng nước không hả!"

Cả người tôi bị anh làm cho gi/ật nảy mình, lúc hoàn h/ồn lại thì ngọn lửa gi/ận đã bốc phừng phừng lên tận đỉnh đầu.

"Anh! Anh quát cái gì mà quát!"

Anh thế mà lại dám m/ắng tôi ng/u ngốc sao?

Tôi thật sự tức muốn hộc m/áu, vốn dĩ chỉ định chọc tức anh một chút thôi.

Nhưng cái tính khí thất thường của Lục Cảnh Châu đã triệt để châm ngòi n/ổ cho cơn gi/ận của tôi.

"Tôi cứ đòi ly hôn đấy, tôi cứ thích Mạnh Khiêm đấy, anh ấy chính là mối tình đầu của tôi, là 'ánh trăng sáng' trong lòng tôi đấy!"

"Ly hôn! Ly hôn! Ly hôn!"

"Được, ly hôn đúng không?"

Anh bất thình lình cúi người xuống, vác bổng cả người tôi lên vai.

"Anh buông tôi ra!"

Tôi quẫy đạp đi/ên cuồ/ng, tức gi/ận dùng hết sức cắn x/é, cào cấu anh.

Anh cắn răng chịu đ/au không rên lấy một tiếng.

Nghĩ lại tôi cũng thấy lạ, rõ ràng bản thân là người cực kỳ sành sỏi trong việc che giấu cảm xúc và đóng vai đứa con ngoan ngoãn cơ mà.

Sao cứ mỗi lần bị anh chọc tức là ngọn lửa trong tôi lại không tài nào dập tắt nổi vậy chứ.

Trận cãi vã này hôm nay, tôi nhất định phải phân cao thấp với Lục Cảnh Châu cho bằng được.

Anh đạp tung cửa rồi ném mạnh tôi xuống giường, tôi vẫn dùng cả tay lẫn chân đi/ên cuồ/ng tấn công anh.

Thêm vào đó là màn công kích bằng lời nói chói tai.

"Mạnh Khiêm đã nói rồi, anh ấy muốn trao tất thảy những gì anh ấy có cho tôi, tôi nghe mà sắp cảm động muốn ch*t luôn đây này."

"Mau ly hôn đi, đừng có mà cản trở tôi đi tìm bến đỗ mới!"

Ánh mắt Lục Cảnh Châu như muốn bốc hỏa,

"C/âm miệng!"

Anh giơ tay lên hệt như muốn bóp nghẹt cổ tôi, thế nhưng sau đó lại hung hăng ép môi xuống.

...

Lát sau chẳng hiểu sao, quần áo trên người tôi cũng không cánh mà bay.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua.

"Lục Cảnh Châu, anh đúng là tên khốn kiếp..."

"Tôi... lần này tôi thật sự muốn ly hôn với anh!"

Anh lật người lại, cúi người ép xuống.

"Được lắm, vẫn còn sức để ch/ửi người."

"Thế thì tiếp tục thôi!"

...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Không Thoát Khỏi Thiên Giáng

Chương 9
Tôi là thanh mai, còn Trình Hạ Nhiễm là trời giáng. Người ta thường nói, tình bạn thuở nhỏ khó mà tồn tại mãi mãi. Tình cảm của tôi với Giang Kỳ cũng vậy, nó chuyển biến quá nhanh đến mức, có thể xem như một khoảng trống lạnh lẽo giữa những bậc thang. Sau một đêm, Giang Kỳ, người vốn kiêu ngạo, bất cần, lại trở nên ngoan ngoãn như một chú cún con cúi đầu kiểm điểm lỗi lầm của mình. Sau này, tôi và Trình Hạ Nhiễm xảy ra mâu thuẫn. Anh ấy nhẹ nhàng nói một câu: " Thẩm Vãn Đường, cậu nghĩ mình là Trình Hạ Nhiễm sao." Vì sợ đắc tội với nhà họ Giang, bố mẹ tôi lập tức chuyển tôi đi. Kể từ đó, tôi như muốn biến mất khỏi thế giới của anh ấy , không dám xuất hiện trước mặt anh ấy một chút nào. Nhưng vài ngày sau, vào sinh nhật của anh ấy, anh ấy đã gõ cửa phòng, ướt sũng và đầy vẻ chật vật, ấm ức: "Cậu quên hôm nay là sinh nhật của tôi rồi sao?"
0
3 Ôn Chúc Chương 14
6 Oan Miêu Dẫn Hồn Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm