Bé Mèo Hoang Của Nam Thần

Chương 9

12/03/2025 10:40

Lần đầu để ý đến Giang Mục, là vào ngày nhập học năm nhất.

Dáng người cao ráo, gương mặt điển trai, đứng giữa đám sinh viên như hạc đứng giữa bầy gà, cực kỳ nổi bật.

Đại mãnh công?

Gaydar của tôi lập tức báo động.

Tiếc thay.

Hắn là trai thẳng như thép.

Tôi thất vọng lắc đầu, lầm lũi về ký túc xá.

Mẹ nhét đầy đặc sản quê vào vali của tôi.

Trước dãy ký túc nam có mấy bậc thang dài.

Leo được vài bậc đã thở không ra hơi.

"Bạn ơi, để tớ giúp."

Giọng nam thanh niên vang lên sau lưng.

Tôi quay đầu lại.

Trong khoảnh khắc, tưởng như xuyên không.

Chàng trai xuất chúng nãy giờ như bước ra từ truyện tranh, giúp tôi xách vali lên.

Hắn cao hẳn, nhỉnh hơn tôi nửa cái đầu.

Thân hình cường tráng hiếm thấy ở tuổi này: vai rộng, cơ bắp săn chắc nhưng không thô kệch.

Hắn bước hai bậc một, nhanh chóng khiêng vali lên tận phòng.

Tiết trời đầu thu vẫn oi ả.

Vài giọt mồ hôi từ thái dương hắn lăn xuống xươ/ng đò/n, len lỏi theo đường cơ.

Tôi lấy khăn ướt áp lên yết hầu hắn:

"Tiền bối, để em lau mồ hôi cho."

Giang Mục lùi phắt hai bước:

"Không cần, tôi tự được."

"Tiền bối giúp em nhiều thế, đây là nên mà." Tôi cười toe toét.

Giang Mục nắm ch/ặt tay tôi đang với tới, né người bỏ đi:

"Tôi không phải tiền bối. Tôi học lớp Cơ Khí 1, ở phòng đối diện cậu."

À, không phải tiền bối, là bạn cùng khóa!

Vậy thì đeo đuổi dễ thở hơn nhiều.

Dọn dẹp xong, tôi sang phòng Giang Mục:

"Bạn ơi, nếm thử đặc sản quê tớ..."

Chưa dứt lời, chân vướng phải dây mạng.

Cả người đổ ập vào lòng hắn.

Giang Mục nhanh tay đỡ lấy tôi.

Mặt tôi đ/ập vào bờ ng/ực săn chắc.

Tay vô tình chạm phải eo thon gọn.

Cứng quá, vạm vỡ quá, sờ đã tay vô cùng.

Tôi hơi lưu luyến không muốn dậy.

Bàn tay to của Giang Mục nhấc bổng tôi lên:

"Cậu bạn này, sao tự tiện sờ người ta?" Hắn nhíu mày khó chịu.

"Em đâu có, chân em đang mềm nhũn, không dậy nổi mà."

Giang Mục im lặng hồi lâu, phán hai chữ:

"Gà mờ."

Từ đó, Giang Mục tránh mặt tôi khắp nơi.

Hễ gặp nhau, thấy tôi yếu ớt là hắn chỉ biết chê:

"Gà mờ."

Hai chữ ấy thành biệt danh đặc trưng của tôi trong mắt hắn.

Là soái ca được công nhận, hắn mở màn cho cả khoa Cơ Khí trêu chọc tôi.

Nào "Tiểu Lạc Ảo", "nàng dâu bé", "gà con lép", "liễu yếu đào tơ"... đủ biệt hiệu kỳ quái.

Tôi c/ăm h/ận hắn từ đó.

Không thích thì thôi, cần gì phải s/ỉ nh/ục người ta?!

Để trút gi/ận, tôi lập nick ảo tên "Bé Mèo Ngọt Ngào".

Giả làm nữ sinh khoa Cơ Khí bị gia đình trọng nam kh/inh nữ, phải vật lộn mới được đi học. Nếu không đạt học bổng sẽ bị bắt về gả cho lão già đ/ộc thân.

Tôi nhờ Giang Mục - sinh viên top đầu khoa - kèm cặp.

Hắn đồng ý.

Thế là mỗi tối, tôi chui trong màn, tán dóc cùng Giang Mục.

Cứ thế thổi phồng hắn đủ đường:

[Anh đẹp trai quá! Giỏi quá đi!]

[Em mà được thông minh bằng nửa anh thì tốt biết mấy.]

[Ước gì được đeo 24/24 trên eo anh, có gì không hiểu là chọc chọc cơ bụng nhờ anh giảng liền.]

Sau hơn tháng chat chít, tôi tỏ tình.

Ai ngờ nam thần cao lãnh ngoài đời lại gật đầu ngay.

Hắn bảo mỗi lần trò chuyện với tôi đều thấy m/áu dồn hết lên n/ão.

Đầu óc lâng lâng như say.

Vốn định tỏ tình trước, không ngờ bị tôi cư/ớp mất phần.

Kế hoạch của tôi thành công bước đầu.

Bước hai: khiến hắn không rời được.

Bước ba: đ/á bay hắn.

Để hắn đắm đuối, tôi chiều theo mọi sở thích:

Váy sexy hắn m/ua, tôi diện lên người đầy quyến rũ;

Vòng cổ đeo chuông hắn tặng, tôi đong đưa sống động;

Đêm nào cũng dụ hắn đến bốc lửa, đúng lúc cao trào lại vội vàng offline.

Tôi tưởng Giang Mục chỉ mê thể x/á/c tôi.

Không ngờ chia tay khiến hắn suy sụp thế.

Lẽ nào... hắn thật lòng yêu cô gái giả tưởng của tôi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
11 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giữa trưa nắng gắt cuốc ruộng

Chương 18
Ta là một vị hoàng tử nhàn tản, không được phụ hoàng sủng ái. Người ngoài đều bận tranh quyền đoạt vị, chỉ có ta thích trồng trọt làm ruộng. Có lần tình cờ gặp một hán tử nhà nông cũng đang cấy lúa, ta liền xem hắn như người của mình mà sai bảo, việc gì cũng ném hết cho hắn làm. Ta quát năm gọi sáu, hắn chỉ cúi đầu làm theo, tính tình tốt đến mức chẳng giống người thường. Ta còn đang nghĩ bụng, người này dùng còn tiện hơn cả con lừa nhà ta, hôm nào nên bán con lừa bướng bỉnh kia đi đổi lấy rượu uống. Thì trước mắt đột nhiên hiện lên những dòng chữ kỳ lạ: 【Cứu mạng! Hắn bắt đại phản diện đi kéo cày làm ruộng, thế mà phản diện thật sự đi kéo rồi!】 【Nhiếp Chính Vương điện hạ, ngài còn nhớ mình đến để giết hắn không vậy? Sao lại đi làm việc đồng áng rồi???】
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
98
Tra A quá hư! Chương 7