07

Thế là những ngày tháng sau đó, ta bị Tống Văn Cảnh sai bảo như chong chóng, từ bưng trà rót nước cho đến thay y phục, trải giường chiếu.

Ban đêm khi hắn tẩm yến, ta còn phải túc trực ở nhĩ phòng bên cạnh.

Y phục của hắn cũng do một tay ta giặt giũ.

Đã vậy, thỉnh thoảng ta còn phải hứng chịu những trò hạch sách, làm khó dễ của hắn.

Những chuyện á/c bá ta từng làm với hắn năm xưa, nay đều bị hắn trả đũa lại từng chút một.

Cứ như vậy trôi qua một tháng, hệ thống rốt cuộc cũng giao cho ta nhiệm vụ mới.

Ta sắm vai một nữ phụ á/c đ/ộc không n/ão, lén hạ dược vào nước uống của Tống Văn Cảnh.

Mục đích là vọng tưởng mang th/ai cốt nhục của hắn, hòng khiến hắn nể tình mà buông tha, không trả th/ù ta nữa.

Nhưng kết cục đương nhiên là không thể trót lọt, bởi nữ chính sẽ xuất hiện giải vây, từ đó tình cảm giữa nàng ấy và hắn sẽ càng thêm mặn nồng.

Thế là ngày hôm sau, Tống Văn Cảnh dự xong cung yến trở về liền sai ta đi nấu trà giải rư/ợu.

Ta lập tức ngoan ngoãn vâng dạ một tiếng rồi lui xuống nhà bếp.

Đợi trà nấu xong, ta liền lén bỏ gói mạn dược vô sắc vô vị mà hệ thống đưa vào trong chén.

Ta cẩn thận x/á/c nhận lại với hệ thống một lần nữa: [Nữ chính chắc chắn sẽ tới giải vây đúng không?]

Hệ thống vỗ ng/ực đảm bảo: [Cứ yên tâm đi, ta đã dò xét được nữ chính đang ở ngay gần đây rồi!]

Nghe vậy, ta không còn do dự nữa, trực tiếp bưng chén trà giải rư/ợu dâng lên cho Tống Văn Cảnh.

Hắn vốn dĩ đã ngà ngà say, tâm phòng bị cũng buông lỏng đi nhiều, liền cầm lấy chén trà uống một hơi cạn sạch.

Ta bất động thanh sắc nhìn hắn uống cạn, sau đó liền lui về nhĩ phòng chờ đợi.

Chờ chừng nửa nén nhang, từ sương phòng bên cạnh chợt truyền đến tiếng chén sứ rơi vỡ loảng xoảng trên mặt đất.

Cùng lúc đó, giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Tống Văn Cảnh vang lên: "Ngưng Ngọc."

Ta quả thực có chút chột dạ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng chỉ vì một tiếng gọi này của hắn.

Hệ thống vội vàng an ủi bên tai ta: [Nữ chính sắp tới rồi! Ký chủ, cô ráng chống đỡ thêm chút nữa!]

Ta hít sâu một hơi, bước ra khỏi nhĩ phòng. Đập vào mắt ta là hình ảnh Tống Văn Cảnh với vạt áo xộc xệch, đuôi mắt phiếm hồng.

Giọng nói của hắn xen lẫn tiếng thở dốc không thể kìm nén, gằn giọng chất vấn: "Ngươi bỏ thứ gì vào trong trà?"

Ta chậm rãi bước về phía hắn, làm theo chỉ thị của hệ thống, lả lơi cởi bỏ lớp áo khoác ngoài của mình xuống.

Sau đó, ta lóng ngóng vòng tay ôm lấy cổ hắn, cắn răng nhắm mắt hỏi: "Điện hạ... có phải rất khó chịu hay không?"

Hơi thở của Tống Văn Cảnh chợt trở nên dồn dập.

Hắn dường như không ngờ ta lại to gan lớn mật đến mức này, ánh mắt khóa ch/ặt lấy ta không rời.

Bị hắn nhìn chằm chằm đến mức rụt cả cổ lại, nhưng ta vẫn phải cố nén sự ngượng ngùng để tiếp tục đọc nốt lời thoại.

"Điện hạ, bây giờ ngài muốn làm gì nô tỳ... cũng được..."

Tống Văn Cảnh nhất thời không đáp lời.

Ngay lúc ta sắp diễn không nổi nữa, hệ thống bỗng kích động reo lên: [Tốt quá rồi! Nữ chính đã đến trước cổng Đông Cung! Sắp vào tới nơi rồi!]

Cùng lúc đó, bên ngoài chợt vang lên tiếng bẩm báo của thị vệ: "Điện hạ, Lâm tiểu thư cầu kiến, có cho phép nàng ấy vào trong không ạ?"

Ta rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Xem ra nhiệm vụ hôm nay của ta sắp sửa hoàn thành êm đẹp rồi.

Ta vừa định rút tay khỏi cổ Tống Văn Cảnh. Thì ngay giây tiếp theo, lại nghe thấy hắn cất giọng hỏi: "Lâm tiểu thư nào?"

Thị vệ cung kính đáp: "Bẩm, là thiên kim của Thượng thư phủ, Lâm Niệm tiểu thư."

Tống Văn Cảnh lạnh lùng cự tuyệt: "Không gặp..."

Hắn còn chưa dứt lời, ta đã hoảng hốt như thể trời sập đến nơi, buột miệng hỏi: "Vì sao lại không gặp?!"

Hệ thống cũng bị biến cố này làm cho ngơ ngác: [Nữ chính chẳng phải là bạch nguyệt quang của nhân vật phản diện sao? Vì sao hắn lại cự tuyệt gặp mặt nữ chính?!]

Tống Văn Cảnh chậm rãi nhướng mày nhìn ta.

Hơi thở nóng rực phả vào bên tai ta, hắn cất giọng âm u lạnh lẽo: "So với nàng ta, ngươi vẫn nên tự lo cho cái mạng nhỏ của mình trước đi."

Bàn tay hắn cách một lớp y phục mỏng manh, áp sát vào vòng eo của ta.

"Dù sao thì chính miệng ngươi đã nói... cô muốn làm gì cũng được."

08

Giờ phút này, ta rốt cuộc cũng nhận ra.

Tiêu đời rồi.

Chơi dại thật rồi.

Ta hoảng lo/ạn đứng phắt dậy, lắp bắp nói: "Điện... Điện hạ, vừa rồi đầu óc nô tỳ hồ đồ, bây giờ nô tỳ sẽ đi tìm th/uốc giải cho ngài..."

Tống Văn Cảnh cười lạnh một tiếng, vòng tay ôm lấy eo, kéo bổng ta trở lại.

Ngay sau đó, một nụ hôn cuồ/ng bạo mang theo lửa gi/ận và d/ục v/ọng mãnh liệt giáng xuống.

Ta bị ép phải ngửa đầu chịu đựng, đầu óc gần như biến thành một mớ hỗn độn.

Bên tai văng vẳng tiếng chuông cảnh báo chói lói của hệ thống.

Đến khi bị tên phản diện nắm ch/ặt lấy mắt cá chân, ta vẫn còn mờ mịt tự hỏi: … Rốt cuộc là sai ở bước nào cơ chứ?

Chẳng rõ đã qua bao lâu.

Trận hoang đường này rốt cuộc cũng kết thúc.

Tống Văn Cảnh ôm lấy ta, chìm vào giấc ngủ say sưa.

Hệ thống suy sụp gào lên: [Lo/ạn rồi, bây giờ lo/ạn hết cả lên rồi, phải làm sao đây...]

[Đúng rồi, Vo/ng Ký Thủy! Mau cho tên phản diện uống Vo/ng Ký Thủy! Hắn tuyệt đối không thể vì chuyện này mà nảy sinh tình cảm với ký chủ được!!!]

Hệ thống nói xong liền đổi cho ta một lọ Vo/ng Ký Thủy.

Ta vội vàng đổ vào miệng hắn, sau đó, ta dọn dẹp hiện trường, khôi phục mọi thứ về nguyên trạng, rồi mới lê lết thân thể rã rời trở về nhĩ phòng.

Lần này ta đã có kinh nghiệm đầy mình.

Không cắn rá/ch môi hắn, cũng chẳng lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên người hắn.

Tống Văn Cảnh tỉnh lại, tuyệt đối sẽ không phát hiện ra chút sơ hở nào.

Suy tính xong xuôi, ta rốt cuộc cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau.

Ta chỉ cảm thấy cả người như muốn rụng rời từng khúc xươ/ng, nhưng vẫn phải cắn răng gượng dậy bước ra cửa.

Trái ngược với ta, Tống Văn Cảnh lại tinh thần rạng rỡ, thần thái sáng láng.

Hắn đang đứng đợi ta hầu hạ thay y phục.

Ta lén quan sát nét mặt của hắn, cẩn thận x/á/c nhận hắn đã quên sạch sành sanh chuyện đêm qua.

Cơn buồn ngủ kéo đến khiến ta không mở nổi mắt, chỉ muốn mau chóng tiễn hắn đi thượng triều để còn về ngủ bù.

Thế là ta nhanh chóng chỉnh lại cổ áo cho hắn một cách qua loa.

Nào ngờ lúc giơ tay lên, ống tay áo liền thuận đà trượt xuống.

Khắc sau, cánh tay ta đã bị người ta nắm ch/ặt lấy.

Ánh mắt Tống Văn Cảnh dừng lại trên cổ tay ta, giọng nói chợt trầm hẳn xuống: "Kẻ nào làm?"

Ta nhìn theo tầm mắt của hắn.

Liền phát hiện trên làn da trắng ngần vẫn còn in hằn mấy vệt ngón tay ửng đỏ đầy mờ ám.

Cơn buồn ngủ của ta trong nháy mắt bay sạch không còn một mảnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
6 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không hiểu tiếng người à? Không sao, tiểu thư đích thực cũng hơi hơi biết võ thuật đấy.

Chương 7
Năm thứ hai sau khi bà Lục qua đời, tôi đang ngồi xổm trong thùng rác ăn ngon lành thì bị một bàn tay to đùng túm cổ lôi ra. "Cô là Lâm Chi Chi?" Nhìn gã đàn ông lực lưỡng trước mặt, tôi nhe răng cười rồi bỗng khóc thảm thiết. "Anh cả ơi, em không biết thùng rác này thuộc khu vực anh quản, anh đừng đánh em." Một phụ nữ sang trọng đẩy gã đàn ông sang một bên. Không chút ghê tởm mùi hôi thối trên người tôi, bà ôm chặt tôi vào lòng. "Con gái tội nghiệp của mẹ, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi." Tôi ngơ ngác nhìn bà, vẫn không quên cắn một miếng chiếc bánh hamburger dơ dáy trong tay. Mãi đến khi lên xe, tôi mới biết hóa ra mình chính là kim chi chân chính của gia tộc họ Lâm...
Hiện đại
Gia Đình
Nữ Cường
0