Gò má Ngôn Độ đỏ bừng, nhưng ánh mắt vẫn còn tỉnh táo, sau một hồi trầm tư liền hỏi tôi: "Con gà đó m/ua ở đâu?"
Tôi lắc đầu: "Không phải m/ua, tôi nhặt ở bãi rác về đấy chứ. Lúc nhặt được nó vẫn còn nhảy nhót tung tăng, chẳng lẽ có vấn đề gì sao?"
Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, hít một hơi lạnh: "Chẳng lẽ là gà b/ệnh? Thế thì phiền rồi, tuy cậu có thực lực mạnh hơn đa số Alpha, nhưng dù sao vẫn là hệ thống cơ thể của Omega, khả năng kháng b/ệnh kém hơn nhiều."
Không biết có phải vì người Ngôn Độ quá nóng hay không, mà ngay cả tôi cũng thấy nóng ran, bồn chồn đi qua đi lại.
Ngôn Độ lại nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu: "Mộc Vãn Thành, ngài nghĩ bây giờ tôi đang bị b/ệnh sao?"
Tôi khẳng định: "Chắc chắn là vậy rồi, cậu đã nóng đến thế này cơ mà. Chuyện này dù sao cũng do tôi gây ra, Ngôn Độ, cậu cũng đừng quá lo lắng, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, chữa khỏi cho cậu."
Ngôn Độ không chút cảm xúc: "Chịu trách nhiệm thì không cần, tôi chỉ là đến kỳ phát tình thôi, không phải bị b/ệnh."
Tôi: "......"
Vậy thì lời tôi vừa nói khác gì trêu ghẹo hay quấy rối đâu? Lại còn đòi chịu trách nhiệm đến cùng với một Omega đang trong kỳ phát tình, đây chẳng phải là tên cặn bã bi/ến th/ái thừa nước đục thả câu sao?
Hơn nữa, tôi vẫn luôn coi Ngôn Độ là anh em tốt.
Sắc mặt tôi lúc xanh lúc trắng, cố gắng lấy hết can đảm mới không đ/âm đầu vào tường, cuối cùng nặn ra một câu từ trong cổ họng: "Vậy vừa nãy cậu hỏi chuyện con gà làm gì?"
Ngôn Độ nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống: "Mộc Vãn Thành, tôi nghi ngờ con gà đó đã bị tiêm th/uốc, có tác dụng làm rối lo/ạn tin tức tố, kí/ch th/ích kỳ phát tình đến sớm."
Tôi nhíu mày: "Tôi biết loại th/uốc này, ban đầu là sản phẩm phái sinh của th/uốc ức chế, nhưng lại bị vài tên Alpha bi/ến th/ái dùng để cưỡng ép đá/nh dấu, thậm chí còn liên quan đến những phi vụ chợ đen như buôn người."
"Nhưng chẳng phải loại th/uốc này đã bị Nguyên soái Đỗ Nhĩ Ca tiêu hủy toàn bộ từ hơn mười năm trước rồi sao? Ngay cả công thức cũng đã trở thành bí mật tối cao của Viện nghiên c/ứu."
Ngôn Độ gật đầu: "Chuyện này rất phiền phức, nhưng không phải là điều chúng ta cần cân nhắc lúc này."
Tôi tiếp tục đi lại hỗn lo/ạn trong phòng, đã dần đỏ mặt tía tai trong nồng độ tin tức tố cao của cậu ấy: "Tôi biết cậu khó chịu, nhưng đừng nói là tôi không có th/uốc ức chế cho cậu, mà ngay cả toàn bộ hành tinh hoang dã này cũng chưa chắc có. Dù sao thì ở thời đại này, đa số vật dụng của Omega các cậu đều đã trở thành món đồ xa xỉ rồi."
Ngôn Độ ngẩng đầu nhìn trần nhà, một lúc lâu sau đột nhiên nói: "Mộc Vãn Thành, ngài lại đây."
Tôi chậm mất nửa nhịp mới nhìn về phía cậu ấy.
Lúc này Ngôn Độ đang nửa nằm nửa ngồi dựa vào đầu giường, thần sắc hơi mệt mỏi, hiếm khi mất đi vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày, thậm chí dưới ánh đèn vàng vọt, cậu ấy còn lộ ra chút dịu dàng.
Không hiểu sao, nhịp tim tôi bỗng nhiên lỡ một nhịp.