Âm Nữ

Chương 7

03/04/2025 18:58

Còn bảy ngày nữa là đến sinh nhật chị gái tôi.

Từ khi biết hoàn cảnh của tôi, chị cứ trằn trọc mãi. Không hiểu có phải vì thiếu ngủ không mà người tôi lúc nào cũng uể oải.

Điều kỳ lạ là dân làng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Chẳng lẽ họ biết chuyện gì?

Trưởng thôn dắt đứa con bị bại n/ão đi dạo, thấy tôi liền bước lại: “Phúc à, mới mấy hôm mà cháu g/ầy trơ xươ/ng, mặt hóp cả lại rồi.”

“Xuân Hà nuôi cháu khéo thật, phúc phận lắm đấy!”

Nghĩ lại, dạo này mẹ cho tôi ăn ngày càng ít, có hôm chỉ nửa cái bánh bao.

Có lẽ vì lần trước tôi lỡ nhắc đến bố.

“Trưởng thôn ơi, cháu sắp ch*t đói rồi, phúc phận gì đâu?”

Tôi mở miệng c/ầu x/in: “Ông cho cháu chút thức ăn, cháu nhường hết phúc khí cho ông.”

Nghe vậy, trưởng thôn đanh mặt:

“Phúc à, đừng nói nhảm! G/ầy đi mới tốt, rồi cháu sẽ hiểu.”

Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì. Ông ta dắt con bỏ đi.

Chiều hôm ấy, làm xong việc đồng, bụng đói cồn cào. Tay đói r/un r/ẩy, tôi lén trốn mẹ chạy lên núi sau.

Định hái rau dại, ki/ếm quả rừng ăn tạm, còn hơn ch*t đói.

Vừa đến chân núi, một bóng áo đạo bào chắn lối.

Tim tôi đ/ập thình thịch: “Cửu Thúc?!”

“Lâu lắm không gặp, Phúc.” Người đàn ông mỉm cười.

Cửu Thúc chính là sư huynh đồng môn của bố tôi.

Tôi mơ hồ nhớ, bố mất từ lúc tôi mới đẻ, chị gái còn thơ, mẹ tần tảo một mình.

Nhờ Cửu Thúc thường xuyên gửi gạo rồi tiền giúp đỡ.

Tôi vội chạy tới, giọng nghẹn ngào: “Cửu Thúc! Lâu lắm rồi cháu không gặp chú!”

“Mấy năm trước bận việc quá.” Ông chợt biến sắc: “Cháu sao thế này? Dương khí cạn kiệt hết rồi?!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đỗ đại học Bắc Kinh, cha lại sang nhượng cổ phần công ty cho em kế!

Chương 7
Giới thiệu: Thẩm Niệm đỗ vào Đại học Bắc Kinh nhưng lại bị cha ruột, em gái kế và vị hôn phu liên thủ dùng AI làm giả video để tước đoạt quyền thừa kế, thậm chí còn vu khống cô thuê người cưỡng bức em gái. Vị hôn phu Cố Thanh Xuyên công khai cướp lấy chiếc vòng ngọc, bẻ gãy tay cô, còn người cha thì đuổi cô ra khỏi nhà. Vào thời khắc mấu chốt, dì út Nam Cung Hi khí thế trở về, vạch trần sự thật việc mẹ kế năm xưa ép chết mẹ ruột của cô, đồng thời công bố di chúc của mẹ để lại – toàn bộ cổ phần công ty vốn dĩ đã thuộc về Thẩm Niệm. Cố Thanh Xuyên hối hận không kịp, lúc này mới bàng hoàng nhận ra bản thân chỉ là con rối bị em gái kế dắt mũi trong màn kịch cưỡng bức do chính ả tự biên tự diễn. Cuối cùng, Thẩm Niệm tỉnh ngộ giữa những mưu mô và sự thật về huyết thống, cô liên thủ với dì út khiến những kẻ phản bội phải trả cái giá cực đắt.
Báo thù
0