Lúc tôi tỉnh giấc trong vòng tay của Tạ Lương Trần, cả người vẫn còn mơ màng ngơ ngác.
Nhưng cơn đ/au nhức mỏi rã rời khắp người vẫn liên tục nhắc nhở tôi rằng, mọi chuyện diễn ra tối qua hoàn toàn không phải là một giấc mơ.
Hóa ra trước kia mỗi lần ở bên cạnh tôi, Tạ Lương Trần quả thật đã kiềm chế bản thân lắm rồi đấy.
Tối hôm qua cổ họng tôi khản đặc cả ra mà anh vẫn chẳng chịu dừng lại.
Tôi rón rén nhẹ chân nhẹ tay trượt khỏi vòng tay anh, nhanh như c/ắt bỏ chạy thượng sách tự khóa trái cửa nhà vệ sinh lại.
"Á đù!"
Tôi nhìn chằm chằm chi chít những dấu hôn đỏ rực trước gương, lại nhớ đến khung cảnh tối hôm qua, không kìm được mà mặt mũi nóng bừng lên.
"Á á á á á!"
Rốt cuộc tên này có thích mình hay không hả trời?
Tôi ngồi lỏm thỏm trên bồn cầu bất lực gào thét trong lòng, sự việc phát triển đến thời điểm hiện tại đã hoàn toàn vượt xa khỏi tầm kiểm soát của tôi rồi.
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên c/ắt đ/ứt dòng suy nghĩ mộn màng của tôi.
Tôi vừa vừa hé mở cửa ra, đã bị Tạ Lương Trần nhào tới ôm chầm lấy.
"Làm anh sợ ch*t khiếp, anh còn tưởng em lại trốn mất rồi chứ."
"Hì hì, nào có đâu nào."
Tôi cười gượng gạo lấp li/ếm, trong lòng vẫn cảm thấy đôi chút ngượng ngùng không tự nhiên.
Dù gì thì qu/an h/ệ của hai đứa trước đó cũng là "bạn giường cũ" mà.
Vậy mà anh cứ tỉnh bơ như ruồi, y như thể tôi chưa từng bỏ đi bao giờ.
Tôi ngồi xem ti vi trên ghế sofa mà cảm giác y như ngồi trên đống lửa.
Rốt cuộc Tạ Lương Trần có ý gì đây hả trời?
Có phải anh thích tôi không? Thế sao anh không chịu mở miệng nói ra chứ?
Anh cứ dán ch/ặt mắt vào màn hình điện thoại cười cười tủm tỉm suốt cả tiếng đồng hồ nay rồi, tôi len lén liếc mắt quan sát anh.
Tạ Lương Trần bỗng chốc đứng phắt dậy đi ra mở cửa, làm tôi gi/ật mình suýt ngã lăn cù khỏi ghế sofa.
Làm trò gì thế không biết? Định đá/nh lạc hướng à.
Cứ ngỡ là shipper giao đồ ăn ngoài vừa gọi đến, thì giây tiếp theo liền nhìn thấy Thẩm An Lạc xuất hiện chình ình ngay trong phòng khách nhà tôi.
Đúng là không phải đồ ăn ngoài rồi, trong khi cái bụng tôi đang đóu meo đây này.
Khoan đã, ai cơ? Thẩm An Lạc á? Làm tôi gi/ật mình đá/nh rơi cả điều khiển từ xa xuống đất.
Cảm giác giống như bị bắt gian tại trận là thế quái nào nhỉ?
Tôi làm một cú lộn mèo bật ngửa người đứng phắt dậy, trân trân nhìn chằm chằm Tạ Lương Trần và Thẩm An Lạc ở cửa ra vào.
Thẩm An Lạc mỉm cười thân thiện cất lời chào: "Mạt Mạt, chào cậu."
Hai người này chơi lớn đến tận nhà để ngửa bài đá/nh gh/en với tôi luôn đấy à?
Tôi sợ hãi ôm ch/ặt chiếc gối ôm trước ngựk,
"Hì hì, chào cậu, chào cậu nhé, ấy ch*t nhà tớ có chút việc bận nên xin phép té trước đây, hai người cứ thong thả trò chuyện nhé."
Dứt lời tôi quay đầu định chuồn ngay lập tức, nhưng lại bị Tạ Lương Trần túm ch/ặt lấy cổ áo kéo gi/ật lại.
"Em cứ hở ra là định chuồn đi đâu thế hả?"
Tạ Lương Trần bất mãn ấn mạnh tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc cất lời:
"Hôm nay anh cố tình để Thẩm An Lạc đến đây để nói rõ cho em hiểu, rốt cuộc giữa anh và cô ấy là qu/an h/ệ gì."
Nói xong, anh quay sang hướng Thẩm An Lạc: "Cậu nói đi, giải thích cho đàng hoàng vào nhé, vợ tôi mà sổng mất là tôi trảm cậu đấy."
Bị câu nói bộc tuệch thẳng thắn của Tạ Lương Trần làm cho đỏ lựng cả mặt.
Anh chẳng cho tôi chút cơ hội thẹn thùng nào mà mở cửa bước ra ngoài luôn.