Tử Nữ

Chương 7

10/09/2024 16:15

Bước vào phòng.

Chị gái đang nằm trên giường, mái tóc đen xõa ra, chị khoác trên vai áo lụa màu tím, trong mắt hiện ra sự mệt mỏi. Chị ấy chìa tay ra, không biết móng tay chị ấy nhuộm thành màu tím từ khi nào.

Chị ấy cầm một món đồ chơi trong tay.

Tôi cầm nó trên tay, nghịch nghịch mấy lần, lập tức bị hấp dẫn: “Đây là gì thế ạ?”

Chị gái nhẹ nhàng nói: “Là khối rubik.”

“Chị lấy ở đâu thế?” Món đồ chơi hay như thế này chắc chắn không phải ở trong thôn.

Chị tôi nói: “Trưởng thôn cho đấy, có khách quý từ ngoài thôn đến gặp trưởng thôn, là quà do họ mang tới, Tiểu Cương, em giữ lấy mà chơi đi.” Tôi từng nghe mẹ tôi nói, trước kia việc chọn Tử Nữ không phải mỗi năm một lần mà là năm năm một lần.

Lúc đó, chẳng có khách ở nơi khác đến thôn chúng tôi.

Mấy năm nay, vì có nhiều người ngoài đến thôn hơn, bọn họ cũng cần th/uốc Tử Nữ làm nên đổi thành mỗi năm chọn một lần.

Tôi không nhịn được mà hỏi: “Chị, bao giờ chị phải đi làm th/uốc?”

Chị gái sờ tóc tôi: “Bình thường Tử Nữ đều làm th/uốc vào buổi tối, là lúc em đi ngủ.”

“Chị, đến lúc đấy chị gọi em, em làm th/uốc cùng chị!” Tôi xung phong đề nghị.

Chị gái lắc đầu: “Em quên rồi sao? Chỉ có Tử Nữ làm th/uốc mới có hiệu quả.”

Không biết vì sao, nhìn thấy dáng vẻ như đã biết hết mọi chuyện của chị ấy, trong lòng tôi dâng lên cảm giác bất an.

Có một khoảng thời gian chị gái rất thích ngủ, sau đó tăng cân một cách khó hiểu.

Dường như bố mẹ tôi như có thêm khí thế, ngẩng cao đầu ưỡn ngựk.

Đặc biệt là mẹ tôi.

Bây giờ trưởng thôn không tới nhà tôi nữa, mẹ tôi lại thường đến nhà trưởng thôn để hỏi chuyện ăn uống.

Mẹ tôi ngại ngùng nói với trưởng thôn: “Năm nay chưa đưa trứng ngỗng tới.”

Trưởng thôn nhăn mặt: “Có phải là tôi không bảo người ta không mang đến đâu, năm nay không có thật.”

Tôi chơi ở đằng xa, chỉ nghe thấy mẹ tôi nói: “Không quan tâm đến th/ai đ/ộc nữa à?”

Trưởng thôn cau mày: “Tôi đang định nói đây là việc á/c. Trứng ngỗng trong thôn chúng ta năm nay đều là da mềm.”

“Da mềm?”

“Ừ, tất cả đều là da mềm, không có vỏ cứng.”

“Không lẽ ngỗng bị thiếu canxi? Đổi vỏ trứng gà cho ngỗng ăn đi.”

“Thử rồi, không có tác dụng.”

Mẹ tôi bất mãn: “Ông cũng biết đây là thời điểm Tử Nữ phải ăn trứng ngỗng, bây giờ ông bảo tôi là không có ——— Có mượn được của thôn khác không?”

Trưởng thôn lo lắng đến mức vỗ đùi: “Bà định hại tôi à? Thôn bên nói là thôn bên nhưng muốn qua đó thì hoặc phải leo núi hoặc phải nhảy xuống thác nước bên bờ sông cái, mấy năm cũng không đến nơi. Hơn nữa, thôn họ có một cô gái sinh viên đại học làm trưởng thôn, không hợp tính tôi!”

Mẹ tôi cau mày: “Thế thì sao, từng gặp cô ta rồi à?”

Trưởng thôn cười khẩy: “Gặp làm sao được, một con nhóc mà dám chỉ tay năm ngón với tôi.”

Thật ra mẹ tôi không quan tâm đến trưởng thôn là sinh viên đại học, điều bà ấy quan tâm là không có trứng ngỗng: “Trứng ngỗng da mềm còn hơn là không có, nếu không thì giải đ/ộc kiểu gì?”

Ngày hôm sau, trưởng thôn cho người mang trứng ngỗng đến nhà tôi.

Vì không có vỏ nên không thể luộc, mẹ tôi làm món trứng phù dung, bà ấy chỉ cho chị gái ăn, tôi không được ăn.

Chị gái thấy tôi thèm nên lén giữ cho tôi một bát nhỏ.

Thật ra, nó chẳng ngon tí nào, ăn vào có vị kì lạ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19