Lúc tôi vừa hắt xì vừa lết x/ác vào nhà, Tưởng Bạc Viễn đã ngồi đợi tôi ở đó từ bao giờ.
Trên chiếc bàn trước mặt anh ta bày la liệt những tấm ảnh mà gã săn ảnh đưa tôi hôm nọ với vẻ mặt như đang ép tôi phải giải thích cho rõ ràng mọi chuyện.
"Tại sao cô chụp được thứ này lại không đưa cho tôi?"
N/ão tôi như đình công mất nửa giây, đành ấp úng tìm bừa một cái cớ: "Tôi sợ..."
"Cô sợ nếu đưa cho tôi thứ này, tôi sẽ không thuê cô nữa chứ gì." Tưởng Bạc Viễn lạnh lùng ngắt lời tôi.
Anh ta nói toạc một cách phũ phàng như thế, làm tôi cũng thấy hơi ngượng ngùng.
Tôi cười gượng gạo, vắt óc nghĩ xem nên nói chữa ch/áy cho bản thân vài câu thế nào.
Nhưng Tưởng Bạc Viễn hoàn toàn không cho tôi một cơ hội mở lời: "Cô lo xa quá rồi! Quan Quan đã biết Tô Trạch là loại người thế nào từ lâu, chỉ là cô ấy vẫn luôn không nỡ chia tay anh ta mà thôi."
Hả?
Tưởng Bạc Viễn nhếch mép, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Vậy mà tôi lại bị thua dưới tay một kẻ như thế đấy. Cô thấy có nực cười không?"
Tôi gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Quan tiểu thư nhìn người không thấu, là cô ta nực cười chứ không phải ngài. Ngài cứ yên tâm, trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Chỉ cần ngài kiên trì nỗ lực, sớm muộn gì Quan tiểu thư cũng sẽ quay về bên ngài thôi."
"Sao cô biết?"
"Vì ngài đã thuê tôi cơ mà, tôi nhất định sẽ không để tiền của ngài đổ sông đổ biển đâu."
Tôi vẫn phải có chút đạo đức nghề nghiệp ấy chứ.
Tôi vỗ ngựk thề thốt đảm bảo: "Ngài xem hôm nay Quan tiểu thư đã chịu mở lòng với ngài, phơi bày vết thương lớn nhất trong lòng cho ngài thấy, điều đó nói lên cái gì? Điều đó chứng tỏ cô ấy lại nghiêng về phía ngài rồi. Ngài cứ yên tâm, chỉ cần ngài nghe theo sự sắp xếp của tôi, chẳng bao lâu sau Quan tiểu thư sẽ nằm trong bàn tay ngài thôi."
Tưởng Bạc Viễn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt loé lên một thứ cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Tôi thầm nghĩ rằng giữa khoảnh khắc tăm tối nhất cuộc đời này, chẳng lẽ anh ta lại muốn cưỡng hôn tôi nữa sao?
Nếu vậy thì đúng là cặn bã quá rồi đấy!
Dù sao thì chỉ mới một giây trước, anh ta vẫn còn đang âu sầu vì chuyện Quan Sơn Nguyệt không yêu mình cơ mà!
Chương 20:
May mà cuối cùng Tưởng Bạc Viễn cũng không định hôn tôi. Anh ta chỉ khẽ cười với dáng vẻ như đã mệt mỏi đến cực độ: "Có một nhân viên như cô, tôi còn gì mà không yên tâm nữa chứ."