Tôi bước vào phòng nghỉ VIP, đội trưởng thị vệ Cator đỡ lấy chiếc áo khoác tôi tùy ý quăng tới.
Vài vị quan chức cấp cao của Đế quốc đều đang ở đây, vừa thấy tôi, họ gần như lo lắng ra mặt mà báo cáo: "Điện hạ, vài hành tinh ở phía Nam lại xảy ra hàng loạt vụ n/ổ, đây đã là vụ n/ổ lớn thứ năm... trong tháng này rồi."
Chương 2:
"Chúng thần có lý do để nghi ngờ có một thế lực nào đó đang tiến hành các cuộc thí nghiệm khủng bố bí mật. Bởi vì trong tất cả tro tàn của th/uốc n/ổ, chúng thần đều chiết xuất được Lục tinh – đây là loại tinh thạch quý hiếm. Hơn nữa còn là một trong những thành phần chính của số ít vũ khí đạn dược cỡ lớn. Điều này không chỉ có nghĩa là, đứng sau những cuộc thí nghiệm này là một ng/uồn tài lực khổng lồ chống lưng…"
Vị quan báo cáo khựng lại một chút, rồi ngước mắt lên: "... mà điều chúng tôi lo ngại hơn là, mục tiêu thí nghiệm của chúng chính là Đế quốc."
Tôi lướt nhìn bản báo cáo một chút, rồi dời mắt sang vị Các lão nhiều tuổi nhất của quân bộ: "Các lão, ngài nghĩ sao?"
Các lão quân bộ trầm ngâm nói: "Điện hạ, dựa trên thành phần tro tàn thu được…”
"Thần cả gan suy đoán, những thí nghiệm này có thể là muốn phục chế một dự án thí nghiệm đã bị Liên minh phế bỏ nhiều năm trước mang tên 'Tên lửa Tinh tế'. Có lẽ chúng đã có được tàn dư thí nghiệm năm đó và muốn dựa vào đó để chế tạo ra loại tên lửa tinh tế mới."
Một câu của Các lão tựa như tiếng sấm n/ổ giữa trời quang, sắc mặt của tất cả những người có mặt đều trở nên ngưng trọng.
Mọi người ở đây đều hiểu "Tên lửa Tinh tế" có ý nghĩa gì. Một khi loại vũ khí chỉ tồn tại trong truyền thuyết đó tái xuất, nó sẽ trực tiếp phá vỡ thế cân bằng giữa Đế quốc và Liên minh hiện tại.
Thế lực nào nắm giữ được công nghệ cốt lõi sẽ có tư cách nhảy vọt thành bá chủ tinh tế mới.
Sắc mặt tôi thản nhiên, đầu ngón tay vê chút tro tàn, không rõ vui buồn: "Là người của Liên minh làm à?"
"Rất khó nói." Các lão cung kính đáp lời: "Nhưng không chỉ Liên minh, gần như mọi thế lực trong tinh tế đều đang nhìn chằm chằm vào Tên lửa Tinh tế.”
"Nhưng theo những gì thần biết, phe cứng rắn trong Liên minh đứng đầu là Chủ tịch Liên minh Cố Hành tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn chuyện này. Nếu có thể x/á/c nhận không phải do Liên minh làm, chúng ta hoàn toàn có thể án binh bất động chờ bên phía Liên minh ra tay trước."
Tôi không chút để tâm mà ngắt lời ông: "Các lão, có lẽ Liên minh cũng nghĩ như vậy đấy."
"Không một ai có thể cưỡng lại sức cám dỗ của Tên lửa Tinh tế, cũng không ai không muốn đứng đầu tinh tế, Liên minh cũng không ngoại lệ."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là sa mạc mênh mông vô tận, giống hệt như tham vọng không đáy của lòng người. Tro tàn rơi rụng khỏi đầu ngón tay tôi:
"Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau. Nếu tôi là Cố Hành, tôi sẽ chọn làm con chim sẻ đó. Mượn tay đám người kia chế tạo ra Tên lửa Tinh tế, sau đó ngồi mát ăn bát vàng, lấy luôn thành quả thí nghiệm của bọn chúng để ra điều kiện với Đế quốc."
Sắc mặt Các lão lập tức trở nên khó coi: "Chuyện này..."
Tôi đ/au đầu day day ấn đường, khoát tay nói: "Được rồi, Các lão, ngài lui ra trước đi."
Đợi đám lão thần bước ra khỏi phòng, tôi mới x/é bỏ miếng dán ức chế trên tuyến thể. Chất dẫn dụ Omega trong kỳ phát tình lập tức càn quét khắp căn phòng.
Tất cả mọi người đều biết, Đế quốc có một vị tiểu Thái tử Alpha ngậm thìa vàng mà lớn lên, là cháu đích tôn duy nhất của hoàng thất nhà Roin. Thế nhưng rất ít người biết được, vị tiểu Thái tử này thực chất lại là một Omega, và lúc này đây cậu sắp sửa chào đón kỳ phát tình đầu tiên của mình.
Khi Cator bước vào nhìn thấy bộ dạng này của tôi thì hơi gi/ật mình, vội đưa tay ra muốn đỡ lấy tôi: "Điện hạ, ngài vẫn ổn chứ?"
Gương mặt tôi ửng lên sắc đỏ bất thường, hai hàm răng r/un r/ẩy va vào nhau: "Vật phẩm đấu giá kia đâu?"
Nghe thấy câu hỏi của tôi, bàn tay Cator bất giác siết ch/ặt lại.
"Điện hạ, đã nh/ốt ở tầng ba rồi ạ."
Tôi cố nén cảm giác cồn cào khó chịu, nhắm nghiền hai mắt.
Dù sao thì Cator cũng là một Alpha bình thường, đối mặt với pheromone phát tình ngập tràn khắp phòng, lúc này sao có thể nhịn nổi.
"Điện hạ, hãy để thần đ/á/nh dấu người nhé? Vật phẩm kia căn bản không xứng để đ/á/nh dấu người. C/ầu x/in người, thứ lỗi cho sự mạo muội của thần, hãy để thần..."
Ngón tay tôi nhẹ nhàng đặt lên môi anh ta, ra hiệu anh ta không cần phải vội vàng bày tỏ lòng trung thành.
"Cator, anh theo tôi bao lâu rồi?"
Cator thiết tha nhìn tôi: "Mười bốn năm rồi, thưa Điện hạ."
Tôi nhìn anh ta, có chút tốn sức nhếch khóe môi: "Vậy thì, tôi hy vọng, thời gian anh đi theo tôi, có thể lâu thêm một chút nữa."
Ánh mắt Cator đột ngột hụt hẫng rũ xuống, rồi không cam lòng mà siết ch/ặt hai nắm đ/ấm: "Rõ."