Vừa chạm mặt nước, tôi đã cảm nhận được một lực hút khủng khiếp từ phía dưới. Nó mạnh đến mức như muốn ngh/iền n/át cả linh h/ồn người ta.

Bất cứ điều gì chưa biết đều gây ra nỗi sợ. Tôi không rõ dưới làn nước đen ngòm này ẩn chứa thứ gì, nhưng từ luồng tà khí toát ra trước đó, thứ này tuyệt đối không dễ chơi. Một linh cảm mãnh liệt dội lên trong lòng, khả năng cao tôi không phải đối thủ của nó. Phải tranh thủ lúc nó sơ hở, ra tay thật mạnh, đ/á/nh cho nó một cú bất ngờ!

Tôi rút d/ao lặn ra, rạ/ch một nhát vào lòng bàn tay, nắm ch/ặt một nắm tiền Ngũ Đế rồi rải xuống như hoa tiên nữ rải cánh. Đồng thời, tôi ném thên một quả pháo sáng xuống vực thẳm. Kết hợp cả huyền học lẫn khoa học kỹ thuật. Phòng hờ dưới này có con cá đột biến khổng lồ nào đó, thì Bắc Đẩu Trấn Sát cục sẽ chẳng có tác dụng gì.

Ầm!

Mặt nước cuộn trào dữ dội, Giang Hạo Ngôn và bà nội Giang bị sóng cuốn hất lên. Tôi vội đỡ lấy cả hai, vừa bơi vừa hét: "Chạy mau!"

May thay, Giang Hạo Ngôn vẫn còn tỉnh táo, vừa ngoi lên đã quẫy đạp hết sức bơi về phía trước. Ba chúng tôi may mắn thoát khỏi vực sâu, chui qua cửa tiệm.

Bên ngoài, chị ấy đang vật lộn với Thẩm Hải Tân: "Hải Tân! Anh rốt cuộc muốn gì? Sao lại hại họ?"

Thẩm Hải Tân không đáp, gi/ật phắt chiếc Giải Oan Hạp từ tay chị ấy, đ/á một cước trúng bụng rồi quay đầu bỏ chạy. Chị ấy gào khóc: "Thẩm Hải Tân! Đứng lại đó!"

Chị ấy lao tới ôm ch/ặt chân anh ta. Thẩm Hải Tân giãy giụa đi/ên cuồ/ng, đ/á liên tiếp vào người chị ấy. Khi chúng tôi đuổi tới nơi, anh ta đã giáng một cước trời giáng vào đầu chị ấy làm chị ấy ngã vật ra đất.

Thẩm Hải Tân bơi nhanh tới cửa tiệm, giơ ngón giữa chế nhạo chúng tôi. Tôi tức đi/ên người.

Đồ khốn!

Vậy mà lại ra tay tàn đ/ộc với người đang mang th/ai?

Không thể để anh ta trốn thoát!

Tôi phóng hết tốc lượng đuổi theo.

Bám sát Thẩm Hải Tân tới tận cửa tiệm cầm đồ. Ngay khi anh ta sắp thoát khỏi phố chính, từ pho tượng Bí Hí bên cạnh bất ngờ thò ra một bàn tay đ/á lạnh lẽo...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
4 Thay Đồ Chương 11
5 Nguyện Nguyện Chương 10
8 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm