Tôi tỉnh lại lúc năm giờ sáng.

Vừa mở điện thoại, đã thấy tin nhắn từ trưởng nhóm: "Khương Hữu, hôm qua cô uống không uổng đâu, b/án được hai cái máy tính, tính hết vào KPI của cô đấy."

Ngay dưới lại kèm theo một tin: "Trước mười giờ sáng, nhớ nộp cho tôi bản kế hoạch tuần sau."

Tôi liếc đồng hồ góc trái màn hình, tính toán thời gian — nếu đi ngay bây giờ, có lẽ còn kịp “cày” xong bản kế hoạch ở công ty.

Vừa xỏ xong giày cao gót, Cố Tả mặc áo blouse trắng đã đẩy cửa bước vào, trong mắt giăng đầy tơ m/áu đỏ nhạt, tay xách hai túi đồ ăn sáng nóng hổi.

"Xin lỗi đã làm phiền, bác sĩ Cố." Tôi mỉm cười lịch sự, khẽ cúi đầu chỉnh lại vạt váy, định đi ra ngoài thì bị một bàn tay nắm lấy cổ tay.

Thưở thiếu nữ, tôi từng tưởng tượng vô số lần cảnh bị anh nắm tay như trong phim thần tượng.

Mỗi lần nghĩ đến, tôi lại chui vào chăn, tim đ/ập lo/ạn, vừa x/ấu hổ vừa hạnh phúc.

Nhưng tôi của hiện tại, sao có thể so sánh với tôi của ngày xưa, kiêu ngạo mà trong trẻo đến thế?

Giữa chiếc váy dạ hội đen ôm sát gợi cảm với chiếc áo blouse trắng giản dị, tôi như kẻ rơi xuống tầng thấp nhất của xã hội… đầy rẻ rúng và lẳng lơ.

"Bệ/nh nhân này," Cố Tả cụp mắt nhìn tôi, "Cô vừa rửa ruột năm tiếng trước, bây giờ chưa thể đi."

Tôi quay đầu cười nhạt: "Không sao, mạng tôi cứng lắm."

Cố Tả nhìn tôi chằm chằm ba giây, cuối cùng không nói gì thêm, đưa túi đồ nóng hổi trong tay cho tôi: "Tôi m/ua cho đồng nghiệp, nhưng cậu ấy tan làm rồi, cho cô vậy."

Tôi nhận lấy, rồi quay lưng rời khỏi phòng cấp c/ứu.

Vừa ra khỏi cửa, tôi ném túi đồ ăn vào thùng rác

Không nhìn, không ăn, thì sẽ không yếu lòng.

Người mệt mỏi vì chạy vạy ki/ếm sống, đâu có quyền được yếu lòng.

Chương 2:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
8 Mưa hoa sương gió Chương 13
9 Mất Nét Chương 10.
10 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.

Mới cập nhật

Xem thêm