"Chị ơi." Hứa Phạn không chút biến sắc rúc vào lòng tôi: "Chị còn nhớ chú cún con đó không?"
"Nhớ chứ." Tôi lôi bức ảnh ra: "Giờ nó vẫn đang được nuôi ở nhà chị đấy."
"Đến cún con cũng được nhận nuôi rồi." Hứa Phạn ấn tắt màn hình điện thoại, xoay mặt tôi lại ép tôi phải nhìn thẳng vào cậu ấy, rồi hỏi: "Thế còn em thì sao?"
"Cậu làm sao?"
"Bao giờ thì chúng mình mới làm hòa, em đáng thương như thế này, bao giờ thì chị mới chịu nhận nuôi em?"
Tôi vẫn cố cứng miệng: "Ai bảo là chị muốn..."
Hứa Phạn chẳng buồn đợi tôi nói hết câu, đã sấn tới chặn môi tôi lại.
Tôi vừa giãy giụa vừa lên án: "Cậu thế này là b/ắt c/óc đạo đức đấy!"
...