09

Về tuyến tình cảm giữa nam nữ chính, tôi chỉ có thể nói rằng nó là một mớ bòng bong dính đầy c*t.

Vô cùng nan giải. Mọi người ơi, vô cùng nan giải.

Những hiểu lầm giữa họ nhiều đến mức có thể viết thành một cuốn sách. Không sai, đó chính là nguyên tác.

Đầu tiên, hiểu lầm lớn nhất giữa họ chính là luôn cho rằng đối phương không thích mình.

Họ có thể thừa nhận trước mặt tôi, nhưng tuyệt đối không chịu thừa nhận trước mặt đối phương.

Tôi chắc chắn rằng đây là một dấu ấn tư tưởng được khắc sâu vào trong đầu của các nhân vật chính truyện ngược đời đầu.

Thế là tôi sắp xếp cho họ một bữa tối dưới ánh nến để trò chuyện trị liệu một chút.

Bầu không khí đã tới tầm, hai người họ có thể ôm nhau hôn hít trước.

Không ngờ nhân vật phản diện lại nhanh chóng xuất hiện để phá đám. Truyện này của chúng ta chủ yếu là đông người, nhân vật phản diện cứ vơ đại một cái là được cả nắm.

Kẻ lên sân khấu lần này là Vương Nguyên Trúc, người theo đuổi nữ chính, đồng thời cũng là mối tình đầu thời thanh xuân của cô.

“Chú” Vương của tôi đến rồi!

10

Vương Nguyên Trúc là nam phụ số hai trong truyện này, cũng là chướng ngại cực lớn trên con đường tình cảm của nam nữ chính.

Tôi cực kỳ gh/ét anh ta, vì trong nguyên tác sau khi nam nữ chính ly hôn, anh ta từng muốn ép buộc nữ chính, còn khiến hai người họ nảy sinh thêm một hiểu lầm nữa.

Mà tôi thì cực gh/ét kiểu cưỡng ép đó.

Vương Nguyên Trúc đi trước một bước, chặn đường nữ chính đang chuẩn bị tới buổi tiệc. Bề ngoài lịch thiệp nhã nhặn, đúng kiểu người mặc vest đàng hoàng mà lòng dạ chẳng ra gì.

“Vân Khởi, nghe nói em định ly hôn với Kỷ rồi à?”

Mọi người nghe xem, “chú” Vương gọi nam chính chỉ gọi mỗi họ thôi, đúng là oán niệm méo mó đến mức khó tả luôn.

Lý Vân Khởi mỉm cười nhìn anh ta, khóe mắt hơi đỏ nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh.

Cô nói: “Đây là chuyện riêng của tôi.”

Vương Nguyên Trúc khẽ thở dài.

“Anh vẫn luôn hối h/ận vì năm đó đã để em rời đi.”

Lý Vân Khởi thu lại nụ cười.

“Nếu tôi nhớ không nhầm thì năm đó mẹ anh không đồng ý chuyện chúng ta ở bên nhau, còn anh cũng mặc nhiên chấp nhận thái độ của bà ấy. Giữa chúng ta vốn chẳng có hiểu lầm gì cả, vậy “để tôi rời đi” là ý gì đây?”

Tôi nghĩ thầm, giá mà nữ chính cũng có thể thẳng thắn với nam chính như thế này thì hai người họ giờ chắc đã đủ cả nếp lẫn tẻ từ lâu rồi.

Đáng tiếc, càng yêu sâu đậm lại càng khó xử lý cho tốt. Nam nữ chính đúng là cùng một kiểu người, hầy.

Vương Nguyên Trúc nói: “Đó là quyết định anh hối h/ận nhất thời tuổi trẻ. Anh rất vui vì mình vẫn còn cơ hội sửa sai. Vân Khởi, Kỷ không hợp với em, trên đời này chỉ có anh mới có thể mang lại hạnh phúc cho em.”

Đúng lúc ấy, tiếng còi xe chói tai vang lên.

Kỷ Trạch Tây ngồi trong xe, từ xa nhìn về phía họ.

Vương Nguyên Trúc bình tĩnh quay đầu lại, còn cố ý nở một nụ cười khiêu khích với Kỷ Trạch Tây.

11

Kỷ Trạch Tây xuống xe.

Hắn sải bước đi tới, cởi áo khoác của mình rồi choàng lên vai Lý Vân Khởi.

“Em đang mang th/ai mà còn mặc ít như vậy, lỡ cảm lạnh sẽ rất phiền phức.”

Vương Nguyên Trúc: “... Vân Khởi, em có th/ai rồi?”

Lý Vân Khởi mím môi, khẽ đáp: “Ừm.”

Vương Nguyên Trúc bỗng cười lạnh, quay sang nhìn Kỷ Trạch Tây.

“Mang th/ai con của loại người như vậy thì có gì gọi là hạnh phúc chứ?”

Nói xong, anh ta lấy điện thoại ra đưa cho Lý Vân Khởi. Trên màn hình là một đoạn video, thời gian quay đúng vào ngày cưới của nam nữ chính.

Đêm tân hôn vốn nên động phòng hoa chúc, vậy mà Kỷ Trạch Tây lại ngồi trên sofa trong hội sở, cúi đầu hút th/uốc.

Một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, phong thái vô cùng phóng khoáng ngồi cạnh hắn, cười nói: “Trạch Tây, hôm nay anh không về nhà, Lý Vân Khởi thật sự sẽ không gi/ận à?”

Kỷ Trạch Tây khẽ đáp: “Thì sao chứ?”

Người phụ nữ bật cười lớn.

“Thì làm được gì đâu. Cả nhà cô ấy còn phải nhìn sắc mặt anh mà sống, có cho cô ấy gan cũng chẳng dám gi/ận anh. Em gái tôi muốn quen anh từ lâu rồi, hay tôi gọi nó ra uống cùng nhé?”

Video kết thúc.

Lý Vân Khởi nhìn màn hình, chớp mắt liên tục vài cái.

Nhưng tất cả chúng tôi đều thấy rõ, trong mắt cô vừa nhanh chóng phủ lên một tầng nước.

“Đây là chuyện giữa chúng tôi, không cần anh phải bận tâm.”

Cô trả điện thoại lại cho Vương Nguyên Trúc.

Anh ta cũng không tức gi/ận, chỉ rất có phong độ mà cười cười.

“Anh rất ngưỡng m/ộ sự chung thủy của em với hôn nhân. Đáng tiếc minh châu lại rơi vào chỗ tối, ngọc quý bị bụi trần che lấp. Nếu em cần giúp đỡ, cứ liên lạc với anh bất cứ lúc nào, anh sẽ luôn ở đây.”

Nói xong, Vương Nguyên Trúc xoay người rời đi.

Đúng là diễn sâu thật đấy. Nếu không phải tôi cực gh/ét kiểu cưỡng ép, biết đâu còn đẩy thuyền anh ta với nữ chính một chút.

Nhưng xin lỗi nhé chú Vương, vẫn là câu đó thôi, tôi dị ứng cưỡng ép, ha ha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thi Quỷ

Chương 12
Bà nội tôi lén lút dan díu với một lão già trong làng, rồi bị bắt quả tang. Mẹ tôi thấy bà làm mất mặt gia đình, tức giận đến mức đánh gãy cả hai chân bà. Về sau, bà nội liệt giường, ngày nào cũng chỉ được ăn cơm trắng trộn muối, cuối cùng chết khát ngay trên giường. Sau khi bà chết, thi thể bỗng nặng trĩu như đeo đá, thế nào cũng không nhấc nổi vào quan tài. Ông thầy chuyên lo tang lễ trong làng bảo rằng bà mang oán khí quá nặng, nhất định phải làm một đại pháp sự để hóa giải. Mẹ tôi nổi cơn điên, bê thẳng một chậu xăng hất lên xác bà. "Bà già chết tiệt! Tôi đốt cho bà tan xương nát thịt, xem bà còn giở trò được nữa không!"
490
3 Hãy đợi mẹ Chương 10
6 Bình An Vô Sự Chương 14
8 Thần tôn thì sao? Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
Kinh dị
Cổ trang
4