"Chờ em mãi, sao giờ mới vào? Hôm nay anh nhìn Trương Hoa đ/á/nh m/ắng em, mà anh xót vô cùng. Hay em… ở bên anh đi? Anh thề sau khi cưới em sẽ cưng chiều em hết mực."
Tôi giãy giụa thoát khỏi vòng tay của kẻ sau lưng, bật đèn lên thì phát hiện ra… là Lưu Dương.
Anh ta xoa xoa đầu: "Anh đâu có kém Trương Hoa?"
Ánh mắt chạm nhau, tôi bật cười.
Anh ta với Trương Hoa, ai hơn ai đây?
Ba người họ lớn lên cùng nhau, ba năm trước Lý Trạch giàu có, anh ta li /ếm giày cậu ta. Giờ Trương Hoa phất lên, anh ta lại tiếp tục làm chó săn cho Trương Hoa.
Bây giờ lại bảo thích tôi?
Mồm mép dẻo quẹo, rốt cuộc cũng chỉ là cỏ ba lá, thấy tiền là dính như keo.
Tôi quay người ôm lấy cổ anh ta: "Vậy nói đi, anh thích em chỗ nào?"
"Thích em xinh đẹp, tính tình hiền lành, còn..."
Câu chưa dứt, anh ta trợn mắt kinh hãi: "Em... em..."
Khi h/ồn phách cuối cùng nhập về, tôi cũng chẳng cần diễn trò nữa.
Lông mèo mọc dày trên mặt, khoé miệng nứt rộng đến tận mang tai.
Tôi phô bày mặt mèo, nhe răng cười q/uỷ dị: "Giờ... em còn đẹp không?"
Anh ta run bần bật, gắng hết sức thều thào: "Anh... anh chưa từng hại em, tha cho anh..."
Chưa từng hại tôi ư?
Thật sao?
Sau khi chủ nhân Thất Thất ch*t đi.
Ba mẹ cô ấy không tin con gái mình ngã lầu khi tìm mèo.
Họ hiểu tôi.
Mèo hoang một khi có nhà sẽ vô cùng ngoan ngoãn, chỉ cần chủ gọi tên là vội chạy đến.
Để điều tra cái ch*t của con gái, họ thuê thám tử tìm manh mối.
Còn anh ta?
Thấy tin tìm thám tử của hai người, anh ta tự nhận mình là thám tử lừng danh, hứa sẽ tìm ra hung thủ.
Ba mẹ cô ấy liền tin ngay.
Nhưng anh ta thì sao?
Lừa hết tiền này đến tiền khác, vét sạch mồ hôi nước mắt cả đời của họ.
Vậy còn chưa đủ.
Anh ta còn khoe khoang với Trương Hoa, Lý Trạch, rủ họ ăn chơi phủ phê.
Lý Trạch hứng chí, dùng điện thoại anh ta gọi ba mẹ cô ấy đến, vạch trần sự thật anh ta là kẻ l/ừa đ/ảo.
Ba Thất Thất tức quá đ/ứt mạch m/áu n/ão ngay tại chỗ.
Mẹ Thất Thất quỳ lạy xin anh ta trả tiền chữa bệ/nh.
Anh ta nhạo báng thẳng mặt: "Tiền tiêu hết rồi".
Giờ đây ba Thất Thất vẫn nằm liệt giường.
Hai ông bà thịt cá không dám ăn, mẹ Thất Thất tội nghiệp ngày ngày ra vườn nho làm cỏ, đổi chút tiền m/ua th/uốc.
"Anh có biết đ/ứt mạch m/áu n/ão đ/au đớn thế nào không?"
Tay tôi siết ch/ặt, Lưu Dương dần rời khỏi mặt đất.
Anh ta giãy giụa nhưng vô ích.
Vài phút sau, mặt mũi tím ngắt.
Tôi cười lạnh: "Đây chính là cảm giác đ/ứt mạch m/áu n/ão. Yên tâm, tôi không bóp ch*t anh ngay đâu. Nói đi, anh muốn ch*t thế nào? Tôi sẽ chiều theo anh."
Sợ hãi, đ/au đớn, tuyệt vọng...
Những gì hai ông bà phải trải qua, anh ta phải nếm trọn.
Tiếng thét x/é lòng vang khắp biệt thự.
Ồn đến nhức đầu, nhưng tôi vẫn dặn lòng không c/ắt lưỡi anh ta.
Sau vài tiếng gào thảm thiết.
Cửa phòng bị Trương Hoa đạp tung.
"Làm cái quái gì giữa đêm hôm thế? Không cho người khác ngủ à?"
Tôi vỗ vỗ khuôn mặt nát bét của Lưu Dương: "Chỉ rạ/ch mặt một chút thôi mà la hét ầm ĩ. À phải rồi. Anh hét to lên để Trương Hoa nghe thấy, khỏi tốn công tôi đi tìm."
Dứt lời.
Tôi nhìn chằm chằm Trương Hoa, khóe miệng cong lên nụ cười q/uỷ dị.
Anh ta mặt c/ắt không còn hột m/áu, quay đầu bỏ chạy.
Tôi lập tức dịch chuyển tới trước mặt anh ta: "Sao thế chồng? Anh không nhận ra vợ mình sao?"
Tám khuôn mặt biến ảo liên hồi, dừng lại ở gương mặt của Thất Thất.
Tôi bật cười, khóe mắt rỉ m/áu.
Trương Hoa r/un r/ẩy toàn thân, co rúm vào góc tường.
"Xin... đừng lại gần. Đi đi, đừng tới đây!"
Anh ta gào thét thảm thiết, tôi vẫn từ từ tiến gần, y như lúc anh ta nhìn Thất Thất với nụ cười rùng rợn.
“Vậy đi, chúng ta chơi một trò chơi.”