Hắn hẹn tôi ra hồ nước trong trường. Đến nơi, hắn ủ rũ lẩm bẩm mấy từ "công lược", "khó xử".

Thấy tôi, Bạch Thanh Trần nhíu mày: "Anh chưa nói với Tư Niên chuyện này chứ?"

Gật đầu xong, hắn thở phào: "Tôi muốn hỏi anh chuyện này."

Bạch Thanh Trần bước lại gần, ngập ngừng: "Anh cứ hỏi đi."

"Lại đây tôi nói nhé."

Tôi nghiêng người. Bỗng hắn thều thào: "Xin lỗi."

Chưa kịp phản ứng, Bạch Thanh Trần đã lao ùm xuống hồ, như thể bị tôi đẩy.

"Bạch Thanh Trần!" Giọng Tống Tư Niên vang lên phía sau. Cậu ấy nhảy xuống vớt hắn lên.

Bạch Thanh Trần ôm ch/ặt Tống Tư Niên: "Không phải Giản Ngọc đâu, tại tớ trượt chân."

Mặt tôi tái mét. Chuyện chỉ có trong tiểu thuyết lại xảy ra thật. Đúng là phim truyền hình 20h!

Tống Tư Niên ắt nghĩ tôi là thủ phạm. Không đành nhìn ánh mắt trách móc của cậu, tôi quay đi.

"Giản Ngọc đừng đi! Em có chuyện muốn nói!" Tống Tư Niên gọi với theo.

Nhưng tôi không ngoảnh lại.

Nhân ngày Quốc khánh, tôi vội thu xếp về quê. Để bảo toàn tính mạng, nhất định phải tránh xa hai người họ.

Nghe tôi nhắc chuyện du học, mẹ ngạc nhiên: "Con vốn không thích ra nước ngoài mà?"

Tôi không biết phải nói với bà ấy thế nào, chỉ biết khẩn khoản xin bà đồng ý.

Dĩ nhiên mẹ tôi đã gật đầu, tối hôm đó tôi vội vã thu dọn hành lý, định trốn ra nước ngoài suốt bảy ngày nghỉ lễ.

Nhưng tôi không ngờ rằng, 7 giờ sáng hôm sau, người tôi đang trốn tránh đã bước vào cửa nhà dưới sự chào đón nồng nhiệt của mẹ tôi.

Mẹ cười tươi như hoa: "Hôm qua thấy con vội vã về một mình, mẹ biết ngay là con cãi nhau với Tư Niên rồi. Hai đứa lên lầu giải quyết chuyện đi. Mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng cho."

Tống Tư Niên ngoan ngoãn: "Làm phiền dì rồi."

Nhưng khi nhìn tôi, cậu ấy lạnh lùng: "Anh trai, lên lầu nói chuyện nhé."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm