09

Tôi đứng ho sặc sụa sau lưng Mạnh Huy và Triệu Nhất Phàm.

Dù sao thì chuyện này cũng thật sự quá buồn cười.

Trần Trung Sâm trông như sắp tức đến mức xuất huyết n/ão, sắc mặt hắn trắng bệch, chỉ tay về phía tôi từ xa nhưng lại không thốt lên được nửa lời.

Một lúc lâu sau, hắn mới hung hăng nói với Mạnh Huy và Triệu Nhất Phàm: "Tôi coi các cậu là anh em, vậy mà các cậu lại đ/âm sau lưng tôi thế này à?"

Mạnh Huy và Triệu Nhất Phàm đều không lên tiếng.

Chắc chắn là lương tâm trỗi dậy, thực sự cảm thấy có chút có lỗi với anh em rồi.

Nhưng rất xin lỗi, hôm nay có tôi ở đây, các người định sẵn là không thể làm anh em được nữa đâu.

Tôi cố gắng nhịn ho, dứt khoát đẩy Mạnh Huy và Triệu Nhất Phàm sang hai bên, hệt như Moses rẽ nước biển.

Sau đó, tôi nhẹ nhàng vén mái tóc bị gió thổi rối sang một bên, nhìn thẳng vào Trần Trung Sâm.

"Anh hiểu lầm rồi, không phải hai người họ b/án đứng anh đâu."

Trần Trung Sâm đang trong trạng thái hoàn toàn suy sụp, gặp ai cắn nấy. Thấy kẻ đầu sỏ là tôi đứng ra lên tiếng, hắn lập tức sủa lo/ạn lên với tôi.

"Ngậm miệng lại, con khốn này, đồ nghèo kiết x/á/c, cô mẹ nó..."

Lời hắn còn chưa dứt, đã bị một cú đ/ấm của Triệu Nhất Phàm c/ắt ngang.

Triệu Nhất Phàm thở hổ/n h/ển nói: "Cậu thử m/ắng cô ấy thêm một câu nữa xem?"

Trần Trung Sâm tức đến mức suýt ngất đi.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, chỉ sau một ngày ngắn ngủi, người anh em tốt từng cùng hắn bày mưu tính kế, lên kế hoạch đối phó với tôi, lại đột nhiên lật mặt, trực tiếp động thủ với mình.

Ngoài việc người anh em tốt đã phản bội mình từ lâu, hắn còn có thể nghĩ ra đáp án nào khác được nữa chứ?

Thế là hắn bắt đầu ch/ửi bới ba người chúng tôi đi/ên cuồ/ng.

Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra, khi m/ắng người anh em tốt của mình thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Còn hễ m/ắng tôi, hắn sẽ bị đ/á/nh.

Hắn không tin vào tà môn, tiếp tục chỉ tay vào tôi mà ch/ửi rủa.

Kết quả là bị hai người anh em tốt đ/á/nh hội đồng đến mức m/áu mũi phun trào.

"Tôi không cản được bọn họ." Tôi đứng sang một bên, cúi đầu nhìn hắn, chân thành nói: "Xin lỗi nhé."

Trần Trung Sâm tức quá ngất lịm ngay tại chỗ.

10

Tôi và Trần Trung Sâm cùng được đưa đến bệ/nh viện.

Triệu Nhất Phàm vừa nãy ra tay hơi mạnh, nên tự nguyện đi chăm sóc Trần Trung Sâm.

Mạnh Huy nằng nặc đòi bác sĩ làm một gói khám sức khỏe tổng quát cho tôi.

Tình trạng sức khỏe của tôi cơ bản là tốt, chỉ hơi suy dinh dưỡng và thiếu m/áu một chút.

Tôi ngồi trên băng ghế dài trong bệ/nh viện, ngắm nhìn cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ.

Mạnh Huy ngồi bên cạnh tôi, cúi đầu nhìn những vết cước trên tay tôi.

"Có phải cô vẫn chưa ăn gì không?" Y đột nhiên hỏi.

Tôi đáp: "Ừ."

"Cô muốn ăn gì, tôi đi m/ua cho cô."

"Tôi sẽ không ăn đồ anh m/ua đâu." Tôi bình tĩnh nói.

Mạnh Huy dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại hít sâu một hơi, cố gắng nhịn xuống.

"Cô nhớ lấy th/uốc bổ mà bệ/nh viện kê cho đấy."

Tôi nói: "Là anh trả tiền, nên tôi sẽ không uống đâu."

Mạnh Huy cuống lên, y đứng trước mặt tôi, cúi đầu nhìn xuống với giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.

"Cô có biết tình trạng này của cô rất nguy hiểm không? Bố mẹ cô mà biết thì sẽ lo lắng cho cô đến mức nào?"

Tôi không hề bị y dọa sợ, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

"Tôi đã cố gắng hết sức để sống đến tận bây giờ, bố mẹ tôi chắc chắn rằng sẽ tự hào về tôi, nên không cần anh lo chuyện bao đồng."

Nói xong, tôi cởi chiếc áo khoác trên người ra, đứng dậy đi về phía thang máy.

Mạnh Huy tóm ch/ặt lấy vai tôi, ấn tôi ngồi xuống ghế trở lại.

"Rốt cuộc cô muốn thế nào mới chịu nhận sự giúp đỡ của tôi?"

Tay y không hề dùng lực, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng mãnh liệt.

Cứ như h/ận không thể diễn ngay một màn tình yêu cưỡ/ng ch/ế oanh oanh liệt liệt kiểu "tôi chạy anh đuổi" ngay tại trận vậy.

Tôi ngẩng đầu nhìn y.

"Tôi không thích phải ngước nhìn người khác." Tôi nói.

Mạnh Huy chậm rãi ngồi xổm xuống, gập một bên đầu gối, quỳ một chân trước mặt tôi.

"Được chưa?"

Bây giờ đổi lại thành y phải ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi nhìn chằm chằm y một lúc, đưa tay lên đặt lên vai y.

"Những việc anh làm khiến tôi cảm thấy rất tổn thương. Tôi không cho rằng chỉ xin lỗi suông và tặng vài món quà chẳng đáng giá gì với anh là có thể cho qua chuyện này đâu."

Mạnh Huy không chút do dự đáp: "Cô muốn thế nào thì cứ nói thẳng, tôi sẽ không từ chối đâu."

Tôi chắc chắn rằng y sẽ không từ chối. Bởi vì người anh em này lần này thực sự lụy tình rồi.

Cả thế giới nghe tôi nói đây, lần này thực sự khác hẳn những lần trước!

"Tôi đ/au khổ, nên các người cũng phải đ/au khổ, như vậy mới công bằng, tôi đã từng nói rồi đấy."

Tôi hơi nghiêng đầu: "Tôi cảm thấy nh/ục nh/ã, anh cũng nên cảm thấy nh/ục nh/ã."

Mạnh Huy nhắm mắt lại, nói: "Ừ, rất công bằng."

Tôi nói: "Vậy anh sủa tiếng chó cho tôi nghe đi, cứ giữ nguyên tư thế này, thấy sao?"

Mạnh Huy: ...

Y không ngờ tôi lại đưa ra yêu cầu như vậy, cả người cứng đờ lại.

Tôi rụt bàn tay đang đặt trên vai y lại, khẽ cười khẩy một tiếng đầy kh/inh bỉ.

Y rõ ràng là cuống lên rồi.

Vài giây dài đằng đẵng trôi qua, y hé miệng, sủa một tiếng "gâu" với âm lượng rất nhỏ nhưng vô cùng rõ ràng.

Tôi nở nụ cười đầu tiên trong ngày với y.

"Chó ngoan." Tôi xoa đầu y, khẽ nói: "Tôi muốn ăn oden, cửa hàng tiện lợi dưới lầu có b/án đấy, anh đi m/ua cho tôi đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm