"Anh nói xem, có phải hung thủ cũng biết câu chuyện này không? Cố ý bắt chước phải không? Đúng là một tên bi/ến th/ái, g.i.ế.c người không bị phát hiện thì thôi đi, còn phải viết ra để dọa người khác." Toàn thân tôi chấn động, vừa chợt nghĩ ra điều gì đó.

M/a Th/uốc không nhận ra sự bất thường của tôi, vẫn thản nhiên rít th/uốc, cảm thán thế thái nhân tình, lòng người bạc bẽo.

Tôi cảm thấy r/un r/ẩy không thôi trước phát hiện vừa rồi, bèn tìm một lý do để nhanh chóng thoát thân. Trước khi tách ra, tôi hẹn M/a Th/uốc tối nay sau khi tan làm đi uống vài ly, "Coi như là tiễn đưa A Vĩ một đoạn."

M/a Th/uốc gật đầu: "Được, coi như tiễn đưa anh ta."

Tôi lấy cớ cơ thể không khỏe để xin về sớm. Xét đến những gì vừa xảy ra với tôi, không ai dị nghị gì cả.

Trên xe taxi, tôi cứ trăn trở mãi về phát hiện lúc nãy, càng ngẫm lại càng khẳng định suy đoán của mình. Cân nhắc vài phút, cuối cùng tôi đã hạ quyết tâm.

Vì sự phấn khích trong lòng, ngón tay bấm số có chút r/un r/ẩy. Tiếng "tút—" vang lên, cuộc gọi đã kết nối.

"Alo?" Đầu dây bên kia là giọng của cảnh sát Tiểu Lâm.

"Là tôi đây!" Tôi báo tên mình, rồi không kìm được mà nói ngay: "Về cái c.h.ế.t của Tô Vĩ, tôi nghĩ tôi biết hung thủ là ai rồi!"

6.

"Làm ơn cho tôi một tách Espresso, cảm ơn!"

Chúng tôi hẹn gặp nhau tại quán cà phê. Cảnh sát Tiểu Lâm gọi loại cà phê giống hệt lần trước, còn tôi lần này gọi một ly Latte.

Gập gọn cây gậy dẫn đường, tôi không thể chờ đợi thêm mà đi thẳng vào vấn đề chính, "Phía cảnh sát có phát hiện gì mới không?"

"Vẫn đang trong quá trình điều tra." Cảnh sát Tiểu Lâm nói năng khá m/ập mờ.

Nghĩ lại cũng phải, anh ta chắc chắn sẽ không đời nào tiết lộ thông tin điều tra cụ thể cho một thường dân như tôi mà không có lý do chính đáng. Từ giọng điệu của anh, có vẻ như họ vẫn chưa đạt được bước tiến triển thực sự hiệu quả nào.

"Cậu nói cậu đã biết hung thủ là ai rồi sao? Là do cậu nhớ lại được manh mối quan trọng nào à?"

"Vừa đúng lại vừa không. Chỉ là tôi đột nhiên thông suốt được một điểm m/ù vốn luôn tồn tại trong nhận thức của chúng ta!"

"Điểm m/ù gì?"

"Chính là động cơ!"

Cảnh sát Tiểu Lâm khẽ nhíu mày, "Động cơ?" Anh chợt vỡ lẽ, "Tôi hiểu rồi. Có lẽ với một người chưa qua đào tạo chuyên nghiệp như cậu, động cơ g.i.ế.c người rất dễ bị bỏ qua, nhưng trong mắt cảnh sát chúng tôi, đó là điều tất yếu phải…"

"Không không không." Tôi vội vàng lắc đầu ngắt lời anh, "Tôi không ám chỉ động cơ g.i.ế.c người. Tôi từng đọc tiểu thuyết trinh thám, dĩ nhiên biết đó là kiến thức cơ bản nhập môn của ngành Hình sự."

"Vậy ý cậu là?"

Khó kìm nén sự kích động trong lòng, tôi hạ thấp giọng: "Mà là động cơ của việc viết thư m/áu!"

"Thư m/áu?"

"Đúng vậy. Anh thử nghĩ xem, nếu anh là hung thủ, bất kể động cơ g.i.ế.c người là gì, vào khoảnh khắc sau khi xuống tay, trong lòng anh chắc chắn phải vô cùng hoảng lo/ạn, chí ít là không thể bình tĩnh nổi. Ngay lúc đang dọn dẹp hiện trường, anh đột nhiên nghe thấy tiếng tay nắm cửa xoay chuyển. Có người về! Tim anh treo ngược lên tận cổ họng, nhưng rồi sau đó anh phát hiện ra đó là tôi, một thằng m/ù, đang bước vào nhà. Anh liền thở phào nhẹ nhõm. Vì anh biết tôi là kẻ khiếm thị, chỉ cần anh không phát ra tiếng động, tôi sẽ chẳng bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra."

Nhân viên phục vụ mang cà phê đến cho chúng tôi. Cảnh sát Tiểu Lâm cũng gắp vài viên đường từ khay nhỏ trên bàn bỏ vào tách, vừa khuấy vừa nghiêm nghị lắng nghe lời tôi nói.

"Mọi chuyện diễn ra đúng như những gì kẻ đó tính toán. Tôi gọi A Vĩ vài tiếng không thấy trả lời, tưởng anh ấy đã ngủ say nên về phòng mình nghỉ ngơi. Nếu anh là hung thủ, sau khi trải qua cảm giác 'tàu lượn siêu tốc' từ k/inh h/oàng đến cực vui như vậy, chắc chắn anh sẽ trút được gánh nặng, đúng không? Lúc đó, điều duy nhất anh nghĩ tới chắc chắn là dọn dẹp hiện trường thật nhanh để tẩu thoát." Giống như tôi lúc thu dọn hành lý trong căn phòng ấy hôm qua vậy, sau khi thoát c.h.ế.t, tôi chỉ muốn rời đi thật nhanh, chẳng còn tâm trí hay sức lực đâu mà làm mấy chuyện dư thừa nữa.

Nhưng hung thủ lại làm một chuyện cực kỳ dư thừa. Hắn để lại thư m.á.u trên tường, "Người bình thường chắc chắn sẽ muốn rời đi càng sớm càng tốt, nhưng hung thủ không những không h/oảng s/ợ, mà còn thong thả để lại thư m/áu. Chính động cơ tâm lý đằng sau sự chuyển biến này đã giúp tôi nghĩ thông suốt hung thủ là ai! Cảnh sát Tiểu Lâm, theo anh thì mục đích của hung thủ khi để lại thư m.á.u là gì?"

Cảnh sát Tiểu Lâm vẫn bình tĩnh lắng nghe tôi nói, khi được hỏi, anh điềm tĩnh trả lời: "Phô trương, khiêu khích, chế nhạo, và tạo ra sự k/inh h/oàng." Rõ ràng là anh ta đã sớm phân tích điểm này rồi.

"Cho nên tôi tin chắc chắn là do Khỉ G/ầy làm! Trong ba người còn lại, chỉ có hắn mới có tố chất tâm lý như vậy!"

"Ồ?"

"Thứ nhất, Khỉ G/ầy có động cơ gây án. Điểm này tôi nghe được từ các đồng nghiệp, có người đã nặc danh tố cáo với phòng Nhân sự chuyện Khỉ G/ầy ng/ược đ/ãi mèo. Hắn và A Vĩ vốn có qu/an h/ệ khá tốt, rất có thể người tố cáo chính là A Vĩ. Khỉ G/ầy g.i.ế.c A Vĩ là để trả th/ù."

"Thứ hai, bản tính của Khỉ G/ầy rất tà á/c, ngày thường chỉ toàn xem phim m.á.u me kinh dị, lại còn lén lút ng/ược đ/ãi mèo để xả gi/ận, đúng là một tên bi/ến th/ái. Nếu đổi lại là lão Đầu Trọc hay Râu Quai Nón, sau khi may mắn không bị tôi phát hiện tại hiện trường, họ chắc chắn sẽ sợ hãi khôn cùng, dọn dẹp xong là chạy mất dép."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm