Cái Gọi Là Độ Tương Thích

Chương 1

26/05/2026 20:59

Rõ ràng đã tính toán kỹ thời gian rồi, vậy mà kỳ phát tình tháng này lại ập tới một cách đầy hung bạo và gấp gáp.

Thế mà tôi đã dùng hết ống th/uốc ức chế cuối cùng của tháng này rồi.

Tôi nằm trên giường thở dốc vô lực, người máy thông minh Weiss của biệt thự gõ cửa bước vào:

"Phát hiện ngài đang ở giai đoạn đầu của kỳ phát tình Omega, có cần gọi Thượng tướng giúp ngài không?"

Tôi lắc đầu.

Lê Túc thân là Thượng tướng Liên bang dạo này rất bận, tôi với anh tuy là bạn đời nhưng lại chẳng hề thân thiết, tôi không muốn làm phiền anh.

"Weiss tiên sinh, phiền anh m/ua giúp tôi một ống th/uốc ức chế ngay bây giờ."

Weiss không rời đi như mọi khi, trái lại còn nắm lấy cổ tay tôi.

Làn da nóng hổi bị bàn tay máy móc lạnh ngắt chạm vào, giam cầm.

Ánh nhìn vô cơ của đối phương đang quét kiểm tra tôi, ánh sáng xanh đỏ lóe lên.

"Phương Chấp, trong vòng năm ngày qua ngài đã từng sử dụng th/uốc ức chế, Weiss không kiến nghị ngài tiếp tục sử dụng để tránh xuất hiện các tác dụng phụ như rối lo/ạn pheromone, quá tải cảm giác ở tuyến thể."

Ba ngày trước tôi quả thật có dùng một ống th/uốc ức chế liều cao, bởi vì hiếm hoi lắm Lê Túc mới nán lại nhà một lát, dường như là để lấy tài liệu gì đó.

Lúc sắp đi anh liếc nhìn tôi một cái, hỏi: "Dạo này ở nhà có ngoan không?"

Pheromone mùi gỗ linh sam buốt giá của Alpha cấp bách phân dẫu có bị ngăn cách bởi vòng điều hòa, vẫn đủ sức kí/ch th/ích cơ thể khô cạn của tôi, tuyến thể bắt đầu nóng ran.

Tôi siết ch/ặt tay, đáp: "Tôi ngoan mà."

"Bé ngoan."

Khóe môi đối phương tựa như vương ý cười, xoay người rời đi.

Đêm đó, tôi bị ép đến mức phải tiêm hẳn một ống th/uốc ức chế.

Tác dụng phụ của việc sử dụng th/uốc ức chế liên tục trong thời gian ngắn, đối với bất kỳ Omega nào mà nói cũng đều là á/c mộng.

Tôi rũ mắt xuống: "Hai ống th/uốc ức chế, giao đến sau mười phút nữa, Weiss tiên sinh."

Một lát sau, Weiss khom người một cách lịch thiệp: "Đúng như ngài mong muốn."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có mười phút.

Tôi ngẩng đầu nhìn cánh cửa mà Weiss chưa đóng ch/ặt sau khi làm vệ sinh.

Tôi chầm chậm bước vào - đây là phòng của Lê Túc.

Đây là lần đầu tiên tôi bước vào.

Căn phòng gọn gàng sạch sẽ, toát lên một mùi vị lạnh lẽo cứng nhắc, ga giường và chăn không có lấy một nếp nhăn.

Pheromone cũng nhạt đến mức gần như không thể nhận ra.

Có lẽ ở nơi gần anh nhất, sẽ còn vương lại chút pheromone.

Tôi lén lút chui vào giường của Thượng tướng Liên bang.

Chút hơi lạnh trong trẻo của gỗ linh sam gột rửa bộ n/ão đang nóng hầm hập mơ hồ của tôi, nhịp thở bắt đầu nặng nề, da mặt đỏ bừng.

Cảm nhận được phản ứng của cơ thể, tôi siết ch/ặt lấy chăn, cổ họng khô khốc, nghẹn ngào không nhịn được mà muốn hít lấy nhiều hơn.

[Thật thoải mái, thích quá, có thể cho thêm chút pheromone của Thượng tướng được không?]

Đột nhiên, tay nắm cửa khẽ xoay.

Có người bước vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm