Linh nhãn

Chương 3

11/08/2024 16:22

Sáng hôm sau, tôi ăn một bát cháo, sau đó ngất đi.

Mở mắt ra, tôi phát hiện mình bị nh/ốt trong một chiếc hộp gỗ chật hẹp, xung quanh tối om.

Tôi khóc gào gọi bố mẹ, mãi đến khi kiệt sức, cũng chẳng có ai đến c/ứu tôi.

Bỗng nhiên có tiếng cười nói của bé gái tựa tiếng chuông kêu truyền đến, nắp của chiếc hộp gỗ được mở ra.

Tôi ngồi dậy, và phát hiện mình đang ở giữa một rừng cây um tùm, còn chiếc hộp gỗ thực chất lại là một cỗ qu/an t/ài, trông rất giống với cỗ qu/an t/ài lúc mẹ tôi mất.

Một cô bé mặc váy trắng cười với tôi.

Trông cô bé nhỏ tuổi hơn tôi, có lẽ chỉ tầm 5 hoặc 6 tuổi, cô được tết tóc hai bên, đôi mắt to tròn lấp lánh đang dò xét tôi đầy hiếu kỳ.

Tôi hỏi: “Em gái, em biết đây là đâu không?”

Cô bé nói: “Đây là rừng m/a.”

Tôi nói: “Em biết làm thế nào để về làng không? Mẹ chị vẫn đang ở nhà đợi chị.”

Cô bé cười nói: “Chị chơi b/ắn bi với em trước đã.”

Nói rồi, cô bé móc ra mấy viên bi ve màu sắc sặc sỡ, rồi đặt lên nắp qu/an t/ài, ngón tay cô nhanh nhảu búng qua búng lại, nhưng không có viên nào rơi xuống đất.

Tôi nheo mắt lại nhìn thật kỹ, rồi nhận ra đó không phải hòn bi ve, mà là những con mắt dính đầy m/áu.

Phần ngựk của cô bé có một vết thương rất dữ tợn, đang rỉ dòng m/áu đen ra bên ngoài.

Đôi mắt đen lay láy của cô bé nhìn chằm chằm vào tôi, cô nói: “Viên bi của em đẹp không?”

Cô bé tóm lấy tay tôi: “Em thấy viên bi của chị đẹp hơn, chị tặng cho em được không?”

Tôi cởi áo khoác ngoài ra, rồi khoác lên vết thương ở phần ngựk của cô bé, tôi nói: “Hẳn là em phải đ/au lắm nhỉ, để chị cầm m/áu cho em. Lúc trước mẹ chị hay bị bố đá/nh, nên chị có kinh nghiệm xử lý vết thương, chị sẽ không làm em đ/au đâu.”

Cô bé không nói nữa, trong đôi mắt ấy có những giọt nước mắt rưng rưng.

Tôi cố gắng thật nhẹ tay, tôi nói: “Cố chịu một chút, sắp xong rồi.”

Cuối cùng, tôi dùng tay áo thắt một chiếc nơ bướm thật đẹp, rồi nói: “Xong rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0